Nhà Không Còn Chờ Tôi
Chương 2
Bà nhanh chân đi tới, kéo tôi ra hành lang bên ngoài phòng tiệc.
“Chẳng phải mẹ bảo con mặc quần áo màu sáng một chút sao? Sao vẫn nguyên cây đen thế này?”
Bà hạ thấp giọng, đôi mày nhíu chặt.
“Ngày vui thế này, đừng lúc nào cũng âm u như vậy.”
“Con không có loại quần áo đó.”
Tôi nhìn hàng khuy trên bộ sườn xám của bà.
“Hai trăm tệ ấy còn không đủ để con mua một chiếc áo phông mới à?”
Tôi không trả lời.
Chú Chu cầm ly rượu đi ra.
“A Dã đến rồi à? Mau vào ngồi đi, đồ ăn lên đủ cả rồi.”
Chú chỉ vào một bàn ở góc xa nhất.
Bàn ấy ngồi những họ hàng xa bên phía chú Chu, còn có vài đứa trẻ tôi không quen.
Tôi đi tới kéo ghế ngồi xuống.
Không ai chủ động bắt chuyện với tôi.
Một đĩa sườn xào chua ngọt xoay đến trước mặt.
Tôi vừa cầm đũa lên, một dì ngồi bên cạnh đã đưa tay xoay mâm kính đi.
Đĩa sườn dừng ngay trước mặt cháu trai bà ấy.
“Tiểu Bảo thích món này nhất.”
Bà gắp một miếng thật lớn bỏ vào bát thằng bé.
Tôi thu đũa lại, gắp một cọng rau trước mặt.
Mẹ lấy ra một chiếc hộp nhung đỏ.
Trước mặt tất cả họ hàng, bà mở hộp, lấy ra một chiếc khóa vàng nặng trĩu rồi đeo lên cổ em trai.
“Đây là thứ mẹ đặc biệt đến chùa cầu về, phù hộ Tử An nhà chúng ta bình an khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi.”
Chiếc khóa vàng phản chiếu ánh sáng chói mắt dưới ngọn đèn trần.
Theo bản năng, tôi giơ tay chạm vào vị trí xương quai xanh.
Nơi đó vốn từng có một miếng ngọc bạc cầu bình an nhỏ.
Năm tôi mười tuổi, mẹ dẫn tôi ra chợ đêm mua.
Khi ấy bà nói:
“Bạc trừ tà, con trai đeo vào sẽ trấn được vận xấu.”
Mấy ngày trước, lúc tôi tắm trong ký túc xá, sợi dây bị đứt.
Miếng ngọc bạc trôi theo dòng nước xuống cống, không thể lấy lên được nữa.
Tôi nâng cốc nước lọc trước mặt lên, uống hơn nửa cốc trong một hơi.
Tiệc tan.
Khách khứa lần lượt ra về.
Mẹ xách mấy hộp thức ăn đã đóng gói đi tới, nhét vào tay tôi.
“Đây là mấy món còn thừa, con mang về trường ăn. Con trai ăn khỏe, đừng lãng phí.”
Tôi nhận lấy.
Quai túi nilon siết vào khớp ngón tay.
“Mẹ.”
Tôi gọi bà lại.
Bà đang bận chỉ huy nhân viên phục vụ đóng thùng những chai nước chưa mở, thậm chí không quay đầu.
“Sao thế?”
“Sau này, con sẽ không về nữa.”
Động tác của bà không dừng lại.
Thậm chí cũng không quay đầu nhìn tôi.
“Ừ, ở trường nhiều việc. Con sắp tốt nghiệp rồi, dành nhiều tâm sức tìm việc đi. Hết tiền thì nói với mẹ.”
Tôi xách mấy hộp thức ăn ấy, xoay người bước ra khỏi cửa khách sạn.
Ánh nắng bên ngoài rất đẹp.
Chương 3
Trở lại ký túc xá, tôi đặt những hộp thức ăn lên bàn học.
Tháo nút thắt chặt của túi nilon, mở chiếc nắp nhựa trong suốt trên cùng.
Là món gà xào Cung Bảo, trong dầu ớt đầy đậu phộng.
Tôi bị dị ứng đậu phộng nghiêm trọng.
Năm mười tuổi, tôi lén ăn một miếng bánh đậu phộng bạn học cho, toàn thân nổi mẩn đỏ, khó thở, phải vào bệnh viện cấp cứu.
Từ đó về sau, đồ ăn trong nhà không bao giờ có đậu phộng nữa.
Nhưng bây giờ, mẹ lại đóng cho tôi một hộp thức ăn đầy đậu phộng.
Tôi đóng nắp lại.
Xách cả nó lẫn mấy hộp bên dưới lên, ném vào thùng rác lớn cuối hành lang.
Sáng thứ Tư, cố vấn học tập gọi tôi vào văn phòng.
“Giang Dã, đơn đăng ký dạy tình nguyện của em được phê duyệt rồi.”
Cô đưa cho tôi một tờ biểu mẫu.
“Nhưng về hộ khẩu, nhà trường đề nghị em chuyển về nguyên quán hoặc tạm thời nhập lại vào hộ gia đình.”
“Nhà em ở ngay thành phố này, chuyển về nhà là tiện nhất, sau này làm thủ tục cũng dễ.”
Tôi cầm tờ khai chuyển hộ khẩu, ngồi rất lâu trên chiếc ghế dài cạnh hồ nhân tạo trong trường.
Hộ khẩu của tôi vẫn còn ở chỗ bố.
Bảy giờ tối, tôi ngồi tàu điện ngầm đến căn nhà mới của bố.
Đứng trước cửa chống trộm, tôi thò tay vào túi, chạm phải chiếc chìa khóa cũ.
Tôi không lấy nó ra mà giơ tay bấm chuông.
Cửa mở.
Dì Trần mặc tạp dề đứng bên trong.
Nhìn thấy tôi, ánh mắt dì hơi dao động, bàn tay nắm tay cửa vẫn không buông.
“A Dã sao lại đến đây? Bố con còn chưa tan làm.”
“Con tìm bố có chút việc.”
“Vào chờ đi.”
Dì lấy từ tầng dưới cùng của tủ giày ra một đôi dép dùng một lần rồi ném xuống đất.
Tôi cúi đầu nhìn.
Đôi dép thể thao vốn thuộc về tôi ở tầng thứ hai đã biến mất.
Tôi thay dép dùng một lần rồi đi vào phòng khách.
Trên sofa và thảm trải sàn chất đầy đủ loại đồ chơi.
Lâm Kiều đang ngồi giữa thảm, xếp một tòa lâu đài gỗ rất cao.
Thấy tôi đi tới gần, con bé lập tức dang hai tay che đống xếp hình.
“Anh đừng động vào lâu đài của em.”
“Anh không động.”
Tôi ngồi xuống chiếc sofa đơn bên cạnh.
Chính giữa bàn trà đặt một khung ảnh màu bạc.
Bên trong là bức ảnh gia đình ba người chụp ở công viên giải trí.
Bố bế Lâm Kiều, dì Trần tựa bên cạnh bố, cả ba người cười rất tươi.
Không có tôi.
Nửa tiếng sau, khóa cửa vang lên mấy tiếng “tít tít”.
Bố xách cặp tài liệu bước vào.
Thấy tôi ngồi trên sofa, ông nhíu mày.
“Sao không gọi điện trước?”
Tôi lấy tờ khai chuyển hộ khẩu từ trong túi vải ra, đặt phẳng trên mặt kính bàn trà.
“Trường yêu cầu chuyển hộ khẩu về nhà. Con cần dùng sổ hộ khẩu.”
Bố đặt cặp xuống, cầm tờ giấy lên nhìn một cái.
Sắc mặt ông hơi thay đổi, ánh mắt chuyển về phía nhà bếp.
Dì Trần bưng một đĩa trái cây đã cắt sẵn đi ra, đặt lên bàn rồi lau tay.
“Lão Giang, chuyện này…”
Dì muốn nói rồi lại thôi.
Bố ngắt lời dì, quay sang nhìn tôi.
“A Dã, con tốt nghiệp rồi định đi dạy tình nguyện à?”
“Vâng.”
“Dạy tình nguyện cũng tốt. Người trẻ ra ngoài chịu chút khổ, mở mang tầm mắt cũng không tệ.”
Ông xoa hai tay, ngồi xuống ghế sofa chính.
“Nhưng hộ khẩu này… cháu trai của dì con năm nay phải đi học, muốn nhập hộ khẩu nhờ vào nhà mình, chỉ tiêu đã hết rồi.”
Tôi nhìn ông.
“Hộ khẩu của con có thể chuyển sang chỗ mẹ con không?”
Ông tránh ánh mắt của tôi, nhìn đĩa trái cây trên bàn.
Phòng khách vô cùng yên tĩnh.
Chỉ có đống xếp hình của Lâm Kiều đổ xuống, phát ra một tràng âm thanh lạch cạch.
“Được.”
Tôi cầm tờ giấy lên, gấp lại rồi cất vào túi.
“A Dã, không phải bố không quan tâm con.”
Ông ngồi thẳng người.
“Thật sự là Kiều Kiều sắp đi học rồi, suất trường đúng tuyến rất căng…”
“Con biết.”
Tôi đứng dậy.
Đi đến huyền quan, tôi cởi đôi dép dùng một lần dưới chân, ném vào thùng rác bên cạnh.
Dép dành cho khách, khách đi rồi thì nên vứt đi.
Bởi vì nơi này đã không còn đôi dép nào của tôi nữa.
Chương 4
Sáng hôm sau, tôi đến nhà mẹ.
Chú Chu đã đi làm.
Cô chăm trẻ bế em trai đang khóc đi đi lại lại trong phòng khách, miệng khe khẽ hát ru.
Mẹ đang pha sữa trong bếp.
Tôi đứng lại ở cửa bếp.
“Mẹ, hộ khẩu của con cần chuyển về đây, con cần dùng sổ hộ khẩu.”