Trọng Sinh Đêm Tân Hôn
3
“Tại sao anh luôn cho rằng em ghét anh?”
Tôi giữ lấy mặt anh, nghiêm túc nhìn vào đôi mắt ướt át vì hoảng loạn kia.
“Lục Tự, từ trước đến nay em chưa từng ghét anh.”
“Là anh vẫn luôn trốn tránh em.”
“Anh đẩy em ra xa, bây giờ lại tự làm mình bị thương thế này.”
“Chúng ta là vợ chồng mà, có chuyện gì không thể nói thẳng với em?”
Anh tủi thân cúi đầu, môi khẽ run lên, chỉ để lộ vầng trán trắng trẻo đầy đặn, bàn tay siết chặt quần tây đến nhăn nhúm.
Được rồi.
Vết thương vừa mới băng bó xong lại nứt ra rồi.
Tôi đành cam chịu cầm băng gạc lên lần nữa.
“Bọn họ nói… em vốn không muốn gả cho anh, còn từng bỏ trốn khỏi hôn lễ…”
Cho nên đây chính là nguyên nhân khiến anh nghĩ tôi ghét anh sao?
Tôi ngẩng đầu nhìn đôi mắt anh đang hoảng loạn né tránh rồi chậm rãi lên tiếng.
“Không có người phụ nữ nào muốn gả cho một người đàn ông xa lạ.”
“Lục Tự, nhìn em, đừng trốn.”
“Bây giờ em đã gả cho anh rồi, không phải sao? Em là vợ anh.”
“Em đã nhiều lần chủ động đến gần anh, muốn hiểu anh, nhưng anh chẳng những không đón nhận mà còn luôn đẩy em ra xa.”
“Lục Tự, em cũng cần thể diện mà?”
Mắt anh phủ một lớp sương mỏng, giống như đang tự nói với chính mình, giọng điệu vô cùng chắc chắn.
“Cho nên… hiện tại em chỉ là chấp nhận số phận thôi.”
“Nếu không thì em còn biết làm sao nữa? Mọi người có cho em lựa chọn khác sao?”
Anh hoàn toàn im lặng.
Hàng nước mắt nóng hổi đọng trong hốc mắt, như chỉ cần chớp mắt sẽ rơi xuống.
Lúc này tôi mới nhận ra mình lỡ lời, cúi đầu tiếp tục băng bó cho anh.
Trong bầu không khí xấu hổ đến đỏ mặt ấy, hơi thở nam tính mãnh liệt trên người Lục Tự bao trùm lấy tôi.
Tôi nhớ tới những lời đánh giá của cư dân mạng về anh.
Lục Tự nhiều tiền, trẻ tuổi, đẹp trai, thân hình hoàn hảo, lại giữ mình sạch sẽ, chưa từng dây dưa với phụ nữ.
Người phụ nữ nào có thể gả cho anh, chắc chắn là tích phúc từ kiếp trước.
Nhưng hiện tại anh lại giống như một con nai nhỏ bị thương ngồi trước mặt tôi, ánh mắt ướt át mong manh mà mê hoặc.
Thật ra kiếp trước tôi cố gắng lấy lòng anh, cũng đâu hoàn toàn là cam chịu.
Ít nhất, tôi từng thật lòng muốn sống cả đời với anh.
Lấy được anh xem như tôi lời rồi.
Tôi vội vàng chữa cháy.
“Không phải, em cũng không có ý đó…”
Lục Tự lại đồng thời mở miệng cùng tôi, giọng dè dặt nhỏ đến mức như tiếng muỗi.
“Anh chỉ là thấy áy náy…”
“Áy náy vì ích kỷ giữ em bên cạnh mình, nên không dám đối diện với em…”
“Vậy tại sao anh vẫn làm như vậy?”
“Tại sao nhất định phải cưới em?”
“Nói đi.”
Mặt Lục Tự đỏ bừng, cúi gằm đầu, góc áo vest xanh sẫm lại bị anh vò đến nhăn nhúm.
Tôi bật cười thành tiếng.
“Bởi vì anh thích em, đúng không?”
Tôi chậm rãi gỡ bàn tay đang siết chặt của anh ra, ánh mắt dịu dàng chân thành.
“Lục Tự, anh nên tự tin hơn mới phải.”
“Anh đẹp trai như vậy, đến cả đôi tay này cũng giống như được ông trời thiên vị.”
“Làm sao có thể có phụ nữ không thích anh được?”
Bầu không khí lần nữa đột ngột lạnh xuống.
Lục Tự khàn giọng, thanh âm lạnh như phủ sương.
“Cho nên… vì anh đẹp trai nên em mới đồng ý kết hôn với anh?”
Trong tình huống hoàn toàn không hiểu gì về anh, đúng là gương mặt này đã khiến tôi rung động trước tiên.
…
Tôi lại bị Lục Tự đuổi ra ngoài.
Anh cam đoan sẽ không tự làm hại bản thân nữa.
Còn tôi thì chẳng hiểu gì cả, không biết câu nào của mình chạm trúng dây thần kinh của anh, chỉ có thể âm thầm mắng anh thần kinh trong lòng.
Sau đó mới nhớ ra anh thật sự có bệnh.
Cơn giận của tôi lập tức tan biến.
Nhưng tôi không ngờ vừa xuống dưới công ty đã chạm mặt nghệ sĩ nổi tiếng mới ký hợp đồng với Lục thị.
Lâm Đường mặc váy dài màu bạc hà, khí chất thanh thuần dịu dàng, được cư dân mạng gọi là ngọc nữ thời đại mới.
Ánh mắt tôi chợt tối xuống.
Không ai biết, cọng rơm cuối cùng ép tôi ly hôn với Lục Tự ở kiếp trước thật ra lại chính là cô ta.
Cũng là em gái cùng cha khác mẹ của tôi.
6
Trong giới rất ít người biết chuyện này.
Trước khi gả cho Lục Tự, đúng là tôi từng bỏ trốn khỏi hôn lễ.
Nhưng vừa đến sân bay đã bị người của mẹ tôi phái tới bắt về.
Mẹ tôi là kiểu phụ nữ mạnh mẽ trong công việc, cùng ba tôi nắm quyền tập đoàn Thẩm, làm việc quyết đoán mạnh mẽ.
Nhưng trong gia đình, bà lại là một người phụ nữ truyền thống, vì bị chồng phản bội mà nhẫn nhịn vì con gái.
Ba tôi ngoại tình, nhưng hai người vẫn ngầm hiểu không ly hôn, lấy danh nghĩa muốn cho tôi một gia đình trọn vẹn.
Nói họ yêu tôi cũng không hẳn là giả.
Nhưng cũng chính họ đã khiến tuổi thơ và thời thiếu niên của tôi chìm trong những trận cãi vã không hồi kết.
Mỗi lần như vậy, tôi đều ôm búp bê co mình trong góc phòng, nghe tiếng họ gào thét, đập phá mọi thứ trong nhà rồi sau đó lại giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra mà làm hòa với nhau.
Lớn lên trong bầu không khí ngột ngạt như vậy, tôi vừa cảm thấy áy náy vì sự tồn tại của mình đã trói buộc mẹ, vừa không thể tránh khỏi việc hình thành tính cách nổi loạn nhưng nhút nhát.
Nổi loạn nhưng nhút nhát.
Sau khi tôi bỏ trốn, ba tôi vốn định để Lâm Đường thay tôi gả đi.
Dù sao cũng đều là con gái của ông ta, nhà họ Lục cũng chưa từng nói rõ muốn cưới cô con gái nào.
Sau khi mẹ tìm được tôi, bà chỉ cần rơi vài giọt nước mắt, tôi đã thỏa hiệp.
“Con định để người phụ nữ kia nhìn mẹ con chúng ta thành trò cười sao?”
“Lục Tự có gì không tốt?”
“Gia thế tốt, nhân phẩm tốt, lại không trêu hoa ghẹo nguyệt.”
“Đàm Đàm, kết hôn không nhất định phải tìm người con yêu.”
“Đến tuổi của mẹ con sẽ hiểu, tình cảm sẽ nhạt đi, đàn ông sẽ thay đổi, chỉ có lợi ích là lâu dài.”
Ngoài sân bay đột nhiên đổ tuyết rất lớn.
Tôi thở dài một hơi, hơi trắng nhanh chóng tan trong không khí mờ sương, nghe thấy giọng mình run run.
“Cho nên nếu con gả cho anh ấy, mẹ sẽ vui đúng không?”
“Mẹ, đây là lần cuối cùng con nhượng bộ vì mẹ.”
Đáng tiếc, ở kiếp trước tôi đã làm theo ý bà, cố gắng trở thành một người vợ tốt, hết lần này đến lần khác lấy lòng Lục Tự.
Nhưng Lục Tự chưa từng cảm kích.
Cho đến khi Lâm Đường xuất hiện.
Anh phá lệ hết lần này đến lần khác vì cô ta.
Lâm Đường gặp chuyện trong đoàn phim, Lục Tự lập tức chạy đến chống lưng cho cô ta.
Mỗi lần Lâm Đường nhận giải thưởng, dưới khán đài đều có bóng dáng anh.
Cuộc hôn nhân của chúng tôi chưa từng công khai, cho dù lúc ấy chúng tôi đã có con.
Con cái chỉ khiến lợi ích giữa hai gia tộc gắn kết chặt chẽ hơn mà thôi.
Cho đến khi cư dân mạng điên cuồng ghép đôi Lục Tự và Lâm Đường thành kim đồng ngọc nữ, tôi mới chợt hiểu ra.
Có lẽ ngay từ đầu người anh muốn cưới vốn là Lâm Đường.
Nực cười biết bao.
Tôi nhút nhát đến mức không dám hỏi thêm một câu.
Gấp gáp đề nghị ly hôn.
Tôi không muốn vì con mà hy sinh cuộc đời mình, trở thành người phụ nữ thứ hai như mẹ tôi.