Thanh Mai Thôi Miên Tôi Đi Yêu Người Khác

Chương 1



Thanh Mai Thôi Miên Tôi Đi Yêu Người Khác

Thanh mai trúc mã Giang Nghiên chê tôi quá bám người.

Cậu ta thôi miên tôi, cố tình khiến tôi đi theo đuổi một người khác.

“Bắt đầu từ bây giờ, người cậu ghét nhất chính là Giang Nghiên.”

Tôi ngây ngốc lặp lại:

“Người tôi ghét nhất chính là Giang Nghiên.”

Giang Nghiên khựng lại một thoáng, rồi nhấn mạnh thêm:

“Người cậu thích, người cậu thầm thương từ trước đến giờ vẫn luôn là Tống Dao Chu.”

Mấy người bạn của Giang Nghiên ngơ ngác lên tiếng:

“Tống Dao Chu? Cái tên đó ai dám theo đuổi, mà có theo đuổi thì ai theo kịp nổi?”

Giang Nghiên chẳng mảy may để tâm.

“Cứ để cô ấy không theo đuổi được là tốt nhất. Như vậy cô ấy sẽ không còn thời gian bám lấy tôi.”

01

Giang Nghiên nhặt được một chiếc đồng hồ quả quýt thần kỳ có thể thôi miên người khác.

Chiếc đồng hồ lắc lư trước mắt tôi.

Giang Nghiên chậm rãi lặp lại:

“Nào, đọc theo tôi.”

“Người cậu thích, người cậu thầm thương từ trước đến giờ vẫn luôn là Tống Dao Chu.”

Ánh mắt tôi đờ đẫn, lặp lại một lần:

“Người tôi thích, người tôi thầm thương từ trước đến giờ vẫn luôn là Tống Dao Chu.”

Giang Nghiên hài lòng cất chiếc đồng hồ đi, sau đó búng tay một cái trước mặt tôi.

“Tỉnh lại!”

Ánh mắt tôi dần lấy lại vẻ tỉnh táo, đầu óc có chút choáng váng.

Tôi vừa loạng choạng một bước thì Giang Nghiên đã nhanh tay đỡ lấy.

Theo bản năng, cậu ta lại bắt đầu bắt bẻ:

“Lại định giả vờ ngã à? Cậu sợ đau như vậy, lỡ một ngày tôi không đỡ cậu thì…”

Chưa nói hết câu, tôi đã hất tay Giang Nghiên ra.

Ánh mắt nhìn cậu ta không còn vẻ lưu luyến như trước, giọng nói cũng lạnh nhạt hơn nhiều.

“Cảm ơn.”

Giang Nghiên dường như sững người.

Cậu ta chỉ biết đứng đó, nhìn tôi rời đi.

“Thuốc thôi miên có tác dụng rồi à? Chiếc đồng hồ này đúng là linh nghiệm thật.”

Một người bạn khoác vai Giang Nghiên.

“Đi thôi. Thanh mai nhà cậu bây giờ không bám cậu nữa rồi, cậu được tự do rồi còn gì. Không phải cậu thích hoa khôi của khoa à? Hôm nay sinh nhật cô ấy, đi chọn quà tặng người ta đi.”

Giang Nghiên đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.

“Sao vậy? Hối hận rồi à?”

Bị người bên cạnh đẩy một cái, cậu ta mới hoàn hồn.

Sau đó bật cười.

“Ai mà hối hận?”

“Cô ấy bám tôi gần mười năm rồi. Khó khăn lắm mới thoát được, tôi vui còn chẳng kịp.”

“Tôi chỉ sợ sau này cô ấy không bám tôi nữa, bố mẹ tôi lại tưởng tôi bắt nạt cô ấy thôi.”

“Cùng lắm thì lúc đó thôi miên cô ấy trở lại là được.”

Bóng dáng mấy người dần đi xa, giọng nói cũng theo đó mà trở nên mơ hồ.

Tôi dừng bước.

Ngoảnh đầu lại, liếc bọn họ một cái.

02

Tin một chiếc đồng hồ quả quýt có thể thôi miên tôi?

Thà bảo tôi tin mình là Võ Tắc Thiên còn dễ hơn.

Tôi và Giang Nghiên lớn lên cùng nhau từ nhỏ. Cậu ta từng là cái đuôi nhỏ luôn lẽo đẽo theo sau tôi.

Ngày bé chơi trò gia đình, tôi làm công chúa, cậu ta làm kỵ sĩ.

Tôi làm nữ hoàng, cậu ta làm chó của tôi.

Mãi đến vài năm trước, Giang Nghiên đột nhiên như được khai sáng.

Bởi vì đã quen với sự tồn tại của cậu ta, nên khi Giang Nghiên không chủ động tìm tôi, tôi sẽ theo thói quen mà đi tìm cậu ta.

Thỉnh thoảng trước mặt đám bạn, Giang Nghiên lại nói về tôi:

“Lại đến nữa rồi.”

“Hơi phiền.”

Mỗi lần nghe thấy, tôi quay đầu bỏ đi.

Nhưng cậu ta lại đuổi theo, kéo tay tôi làm hòa.

“Gia Nghi, tôi sai rồi.”

“Ở trước mặt bọn họ tôi cũng cần sĩ diện mà, cố tình giả vờ thôi.”

“Cậu phải chừa cho tôi chút mặt mũi chứ. Không thể ở trước mặt bọn họ mà sai tôi như sai chó được, đúng không?”

Cứ thế, hết lần này đến lần khác.

Dần dần, ngày càng nhiều người hiểu lầm mối quan hệ giữa tôi và cậu ta.

Trong mắt người ngoài, tôi trở thành cô gái đã thầm yêu và theo đuổi Giang Nghiên suốt nhiều năm.

Ngay cả chính Giang Nghiên, nghe mãi rồi cũng tin là thật.

Lần này tôi tìm Giang Nghiên vốn định nói rõ mọi chuyện với cậu ta.

Không ngờ Giang Nghiên lại chủ động tìm tôi trước.

Khi đến nơi hẹn, tôi nhìn thấy cậu ta đang đứng nói chuyện với mấy người bạn.

“Chiếc đồng hồ này thật sự có thể thôi miên à?”

“Thử chẳng phải sẽ biết sao? Dù gì cậu cũng đâu mất gì.”

“Không phải cậu luôn thấy Tần Gia Nghi quá phiền sao? Nếu có thể dùng thôi miên để đuổi cô ấy đi thì chẳng còn gì tốt hơn.”

Giang Nghiên do dự.

“Thật ra tôi cũng không…”

“Giang Nghiên.”

Tôi gọi tên cậu ta.

“Cậu tìm tôi có chuyện gì sao?”

Thật không ngờ, Giang Nghiên gọi tôi đến chỉ vì chuyện này.

Muốn tôi ghét cậu ta, đúng không?

Nếu Giang Nghiên đã muốn, vậy tôi chiều theo ý cậu ta.

Tôi vừa ăn được nửa phần vịt quay mà mẹ bảo mang đến cho Giang Nghiên thì điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của bạn cùng phòng.

【Tối nay sinh nhật Tô Uyển, cậu có đi không?】

【Tớ đột nhiên phải về nhà bà ngoại. Nếu cậu đi thì tiện thể mang quà giúp tớ nhé?】

Tô Uyển chính là cô gái mà Giang Nghiên thích.

03

Tôi và Giang Nghiên không học cùng khoa.

Nhưng tôi, Tô Uyển và bạn cùng phòng từng cùng tham gia một cuộc thi.

Vì vậy lần này sinh nhật Tô Uyển, cô ấy cũng mời chúng tôi.

Trên đường đến đó bị tắc xe, lúc tôi tới nơi thì hầu như mọi người đã đến đông đủ.

Tôi đưa món quà đã chuẩn bị cho nhân vật chính của buổi tiệc.

Vừa quay đầu lại, tôi lập tức nhìn thấy Giang Nghiên và đám bạn của cậu ta.

Giang Nghiên cũng nhìn thấy tôi, rõ ràng sững lại.

“Ê, thanh mai nhà cậu lại đến kìa.”

“Thôi miên không thành công à? Đuổi đến tận đây luôn rồi.”

“Chẳng lẽ cô ấy nghe nói cậu với Tô Uyển…”

Đám bạn của Giang Nghiên xì xào bàn tán.

Từ xa chạm phải ánh mắt Giang Nghiên, tôi lập tức cau mày, quay mặt đi.

Khi mọi người ngồi xuống, Giang Nghiên còn chủ động đẩy một người bạn sang bên cạnh, chừa lại một chỗ cho tôi.

Nhưng tôi chẳng buồn nhìn cậu ta lấy một cái, tự mình tìm chỗ khác ngồi xuống.

Một người bạn học quen biết tôi tò mò hỏi:

“Cậu với Giang Nghiên cãi nhau à? Sao không qua đó ngồi cùng cậu ấy?”

Tôi khó hiểu nhìn người kia, giọng nói không lớn không nhỏ, vừa đủ để phía bên kia nghe rõ.

“Người tôi ghét nhất chính là Giang Nghiên.”

“Nếu ngồi gần cậu ta, tôi sợ mình không nhịn được mà đánh cậu ta mất.”

Hai câu nói ấy lọt vào tai tất cả mọi người.

Đám bạn của Giang Nghiên rõ ràng đang vui mừng vì kế hoạch thôi miên thành công, vì cuối cùng cậu ta cũng thoát khỏi tôi.

Nhưng sắc mặt Giang Nghiên lại chẳng hề vui vẻ.

Tôi và Tô Uyển không quá thân thiết. Ngồi được một lúc, tôi viện cớ có việc rồi đứng dậy định rời đi.

“Tần Gia Nghi!”

Tiếng gọi của Tô Uyển vang lên.

Ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng lập tức đổ dồn về phía tôi và cô ấy.

“Cảm ơn cậu đã đến.”

Cô ấy kín đáo liếc nhìn Giang Nghiên.

“Cũng cảm ơn cậu… vì đã chịu buông tay.”

Tôi mỉm cười với cô ấy, không để tâm đến câu nói đầy ẩn ý kia.

Chương tiếp
Loading...