Tạ Vô Miên
Chương 1
Tạ Vô Miên s/inh ra đã không biết nói d/ối.
Năm ba t/uổi, bà ngoại hỏi:
“Bánh trên bàn có phải c/on ăn không?”
Vô Miên muốn nói không.
Miệng vừa mở, cổ họng lập tức m/ất tiếng ba ngày.
Năm bốn t/uổi, bố hỏi:
“C/on có gh/ét em b/é nhà dì không?”
C/on b/é s/ợ người lớn b/uồn, ngoan ngoãn lắc đầu.
Tối hôm ấy, nó không phát ra được một âm thanh nào.
Sau rất nhiều lần như vậy, cả nhà cuối cùng phát hiện một quy luật kỳ quái.
Tạ Vô Miên không được phép nói điều trái với sự thật.
Cho dù đó chỉ là một lời nói d/ối vô hại.
Cho dù nó nói chỉ để an ủi người khác.
Chỉ cần câu nói ấy không đúng, thế giới sẽ lập tức lấy đi giọng nói của nó.
Vì thế từ nhỏ Vô Miên đã học được cách im lặng.
Không thích thì không nói thích.
Không muốn thì không nói muốn.
Không biết thì t/uyệt đối không đoán.
Cho đến năm sáu t/uổi.
Mẹ nó nằm trong phòng c/ấp c/ứu, b/ác s/ĩ nói khả năng sống sót rất thấp.
Đêm đó, Vô Miên một mình chạy đến ngôi miếu cổ sắp bị ph/á bỏ phía sau b/ệnh v/iện.
Trong miếu không còn tượng thần.
Chỉ còn một cái miệng bằng đá đặt trên bàn thờ.
C/on b/é qu/ỳ trước cái miệng ấy suốt một đêm.
Gần sáng, một giọng nói vang lên.
“C/on cả đời không thể nói d/ối.”
“Vậy ta cho c/on ba lần.”
“Ba lời nói d/ối của c/on sẽ được thế gian thừa nhận.”
“Điều giả sẽ trở thành thật.”
Vô Miên không hiểu cái giá của câu nói ấy.
Nó chạy về b/ệnh v/iện, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của mẹ.
Lần đầu tiên trong đời, c/on b/é chủ động nói một câu mà chính mình biết chắc là giả.
“Mẹ sẽ sống.”
Máy theo dõi đang dần thành một đường thẳng bỗng vang lên.
Mẹ thật sự sống.
Một năm sau, anh tr/ai nó b/iến m/ất trên đường tan học.
C/ảnh s/át tìm thấy chiếc cặp dính bùn bên bờ sông.
Vô Miên đứng trước hàng trăm người, ôm chặt chiếc áo của anh tr/ai.
Nó nói lời nói d/ối thứ hai.
“Anh c/on không bị b/ắt c/óc.”
Đêm đó, anh tr/ai tự mình trở về nhà.
Không ai nhớ từng có một vụ b/ắt c/óc.
Ngay cả kẻ b/ắt c/óc cũng b/iến m/ất khỏi camera, hồ sơ và ký ức của tất cả mọi người.
Chỉ có Vô Miên còn nhớ.
Và cũng từ ngày hôm ấy, c/on b/é bắt đầu nhận ra một chuyện đáng s/ợ.
Mẹ sống lại.
Nhưng trên thế giới xuất hiện một người phụ nữ vốn còn sống, bỗng trở thành người đã qua đời từ mười năm trước.
Anh tr/ai chưa từng bị b/ắt c/óc.
Nhưng ở một thành phố khác, một đ/ứa tr/ẻ vốn đang ngủ yên trong nhà bỗng trở thành người đã m/ất t/ích suốt ba năm.
Mỗi khi một lời nói d/ối của Vô Miên biến thành sự thật…
thế giới sẽ chọn một sự thật khác, biến nó thành giả.
Không phải thần linh đang thực hiện nguyện vọng.
Mà là thế giới đang tự cân bằng.
Năm Vô Miên tám t/uổi, nó quay lại ngôi miếu cổ.
Miếu đã b/iến m/ất.
Chỉ còn cái miệng đá nằm dưới một gốc cây ch/ết.
Lần này, bên cạnh nó xuất hiện thêm một hàng chữ.
CÒN MỘT LỜI.
Vô Miên quyết định cả đời sẽ không sử dụng nó.
Cho đến một ngày, c/on b/é trở về nhà.
Mẹ không nhận ra nó.
Anh tr/ai không nhận ra nó.
Ảnh gia đình không còn hình bóng nó.
Hồ sơ khai s/inh không có tên nó.
Phòng ngủ của nó trở thành một căn phòng trống.
Cả thế giới đều nói rằng nhà họ Tạ chỉ có một người c/on.
Vô Miên đứng ngoài cửa nhà mình rất lâu.
Sau đó, nó chợt hiểu.
Hai lần thay đổi sự thật trước đây đã không kết thúc.
Thế giới vẫn đang tiếp tục đòi nợ.
Và lần này…
sự thật bị chọn để biến thành giả chính là sự tồn tại của Tạ Vô Miên.
Trong túi áo c/on b/é, một giọng nói đã im lặng suốt hai năm bỗng vang lên.
“C/on vẫn còn lời nói d/ối cuối cùng.”
Vô Miên ngẩng đầu.
“Nếu c/on nói rằng c/on tồn tại thì sao?”
Giọng nói bật cười.
“Vậy một thứ khác phải chưa từng tồn tại.”
“C/on muốn xóa cái gì?”
Vô Miên nhìn căn nhà từng thuộc về mình.
Rất lâu sau, c/on b/é hỏi:
“Nếu c/on nói…”
“Trên đời này chưa từng có thần linh thì sao?”
—
CHƯƠNG 1
CÁI MIỆNG TRONG MIẾU KHÔNG CÓ MẶT
Ngày mẹ sắp ch/ế/t, Tạ Vô Miên đang ngồi dưới gầm giường b/ệnh.
Không ai biết c/on b/é ở đó.
Bốn đôi giày chạy qua trước mặt nó.
Đôi đầu tiên là giày của y tá.
Đôi thứ hai dính một giọt m/á/u.
Đôi thứ ba thuộc về b/ác s/ĩ vừa bước ra khỏi phòng c/ấp c/ứu.
Đôi cuối cùng là giày của bố.
Đôi giày ấy dừng lại ngay trước mặt Vô Miên.
Nhưng bố không nhìn xuống.
Ông đứng bên ngoài tấm rèm, hai tay run đến mức điện thoại rơi xuống đất.
“B/ác s/ĩ.”
“Vợ tôi…”
Ông chỉ nói được ba chữ.
Người b/ác s/ĩ đối diện im lặng vài giây.
Vô Miên không nhìn thấy mặt ông.
Từ dưới gầm giường, c/on b/é chỉ nhìn thấy ống quần màu trắng và một vệt bẩn nhỏ trên đôi giày.
Sau đó, nó nghe thấy một câu.
“Gia đình nên chuẩn bị t/âm l/ý.”
Vô Miên sáu t/uổi.
Nó chưa hiểu “chuẩn bị t/âm l/ý” nghĩa là gì.
Nhưng nó biết một điều.
Người lớn rất thích dùng những câu khó hiểu để thay thế cho những sự thật mà họ không dám nói thẳng.
Ví dụ bà ngoại từng nói c/on mèo Hoa Hoa “đi đến một nơi rất xa”.
Thật ra Hoa Hoa đã ch/ế/t.
Bố từng nói công ty “đang gặp chút khó khăn”.
Thật ra bố đã m/ất việc.
Mẹ từng nói “mẹ không đ/au”.
Nhưng Vô Miên nhìn thấy mẹ cắn môi đến bật m/á/u.
Cho nên “chuẩn bị t/âm l/ý” chắc chắn cũng không phải một câu tốt đẹp.
C/on b/é co hai ch/ân lại.
Chiếc váy vàng nhạt bị đầu gối đè nhăn nhúm.
Trong tay nó còn nắm một viên kẹo sữa.
Buổi sáng mẹ đã hứa.
Nếu hôm nay kiểm tra xong sớm, mẹ sẽ đưa nó đi mua bánh kem dâu.
Vô Miên còn hỏi:
“Bánh có thật nhiều dâu không?”
Mẹ đáp:
“Thật nhiều.”
“Có kem trắng không?”
“Có.”
“Có được ăn hai miếng không?”
Mẹ bật cười.
“Ba miếng cũng được.”
Đó là chuyện của bốn tiếng trước.
Bây giờ mẹ nằm sau cánh cửa kia.
Không ai nói đến bánh kem nữa.
Vô Miên cúi đầu nhìn viên kẹo trong lòng bàn tay.
Một lúc sau, bên ngoài vang lên tiếng bố.
“Còn bao nhiêu thời gian?”
Lần này b/ác s/ĩ im lặng lâu hơn.
“Khó nói.”
“Có thể vài tiếng.”
“Cũng có thể…”
Ông không nói hết.
Nhưng Vô Miên hiểu.
C/on b/é bò ra khỏi gầm giường.
Không ai chú ý.
Hành lang b/ệnh v/iện rất hỗn loạn.
Người lớn đang gọi điện.
Y tá đang chạy.
Bà ngoại ngồi trên ghế kh/óc.
Cậu đứng bên cửa sổ quay lưng về phía mọi người.
Vô Miên đi x/uyên qua giữa họ.
Không ai hỏi nó muốn đi đâu.
C/on b/é cứ thế đi thẳng đến cửa thang máy.
Ấn tầng một.
Xuống dưới.
Bước ra khỏi b/ệnh v/iện.
Ngoài trời đang mưa.
Vô Miên không mang ô.
Mưa tháng sáu rất lớn.
Chưa đầy một phút, mái tóc đen của nó đã dính sát vào hai bên má.
C/on b/é đứng trước cổng b/ệnh v/iện, nhìn sang bên kia đường.
Ở đó có một ngôi miếu.
Nó đã nhìn thấy ngôi miếu ấy từ cửa sổ phòng b/ệnh của mẹ.
Rất nhỏ.
Rất cũ.
Bị kẹp giữa hai tòa nhà.
Trước cổng còn dựng một tấm biển thông báo công trình.
Người lớn nói tuần sau nơi đó sẽ bị ph/á.