Tạ Vãn Đồng
Chương 2
Nhưng chiếc lắc ấy đã m/ất từ khi c/on b/é hơn một t/uổi.
Không ai biết m/ất ở đâu.
Sau này Tống Nhược Cẩn mua một chiếc khác, c/on b/é lại không chịu đeo nữa.
Vãn Đồng nhìn chằm chằm chiếc chuông bạc.
Khuôn mặt nhỏ dần trắng đi.
Trong đầu c/on b/é xuất hiện một âm thanh rất mơ hồ.
Leng keng.
Leng keng.
Có người đang kh/óc.
Có tiếng mưa.
Có một đôi tay ôm nó thật chặt.
Rồi một giọng phụ nữ run rẩy vang lên bên tai.
“Đừng kh/óc.”
“Mẹ ở đây.”
“Đồng Đồng đừng s/ợ.”
Vãn Đồng đột nhiên ôm đầu.
“Đừng!”
Tống Nhược Cẩn lập tức ném chiếc vòng xuống.
“Đồng Đồng!”
C/on b/é thở dốc.
Mồ hôi lạnh xuất hiện trên trán.
Tạ Cảnh Hoài lập tức bế c/on lên.
“Gọi b/ác s/ĩ.”
“Không cần.”
Vãn Đồng níu cổ áo cha.
“Ba, c/on không sao.”
“C/on vừa làm sao?”
“C/on…”
Vãn Đồng muốn nói mình nghe thấy tiếng mẹ.
Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Tống Nhược Cẩn, c/on b/é lại im lặng.
Tống Nhược Cẩn rất tốt với nó.
Tốt đến mức Vãn Đồng cũng không hiểu tại sao mình không thể gọi bà là mẹ.
Có lúc c/on b/é từng thử.
Một lần thôi.
Năm t/uổi, Tống Nhược Cẩn bị s/ốt.
Vãn Đồng ngồi bên giường bà suốt buổi chiều.
Lúc Tống Nhược Cẩn ngủ, c/on b/é đã ghé sát tai bà.
Nó muốn gọi.
“Mẹ.”
Nhưng chữ ấy vừa đến cổ họng, trong lòng c/on b/é bỗng đ/au nhói.
Một cảm giác rất kỳ lạ.
Giống như nếu nó gọi người trước mặt là mẹ, sẽ có một người khác rất buồn.
Vãn Đồng không biết người đó là ai.
Nó chỉ biết mình không muốn người ấy buồn.
Bữa sáng hôm đó vì chuyện chiếc vòng mà không khí hơi nặng nề.
Đến gần trưa, khách bắt đầu tới.
Nhà họ Tạ không tổ chức s/inh nh/ật quá lớn cho tr/ẻ c/on, chỉ mời một số họ hàng và bạn bè thân thiết.
Vãn Đồng nhanh chóng quên chuyện buổi sáng.
C/on b/é cùng mấy đ/ứa tr/ẻ chạy ngoài vườn.
Khoảng ba giờ chiều, quản gia đi tới tìm Tống Nhược Cẩn.
“Phu nhân.”
“Người giúp việc mới đã tới.”
Tống Nhược Cẩn đang nói chuyện với khách, nghe vậy liền gật đầu.
“Để chị Trần sắp xếp là được.”
“Vâng.”
Người giúp việc mới tên Lưu Tú Hà.
Bốn mươi ba t/uổi.
Quê ở một huyện nhỏ cách thành phố hơn ba trăm cây số.
Theo hồ sơ, bà từng làm việc chăm sóc người già và tr/ẻ nh/ỏ nhiều năm, tính tình hiền lành, sạch sẽ, kinh nghiệm tốt.
Nhà họ Tạ gần đây có một người giúp việc xin nghỉ về quê nên quản gia mới tuyển người thay thế.
Không ai coi chuyện này là quan trọng.
Lưu Tú Hà cũng nghĩ như vậy.
Cho đến khi bà bước vào căn biệt thự.
Không hiểu tại sao, từ lúc nhìn thấy cánh cổng nhà họ Tạ, mí mắt phải của bà đã giật liên tục.
“Chị Lưu?”
Người dẫn đường gọi.
Lưu Tú Hà hoàn hồn.
“À, tôi đây.”
“Đi bên này.”
Bà siết chặt quai túi.
Trong lòng có cảm giác bất an không rõ nguyên nhân.
Nhưng nghĩ đến mức lương nhà họ Tạ trả cao hơn chỗ cũ gần gấp đôi, bà lại tự an ủi.
Chắc chỉ vì lần đầu làm việc trong gia đình giàu có nên căng thẳng.
Hai người đi qua hành lang phụ.
Đúng lúc ấy, ngoài vườn vang lên tiếng tr/ẻ c/on.
Lưu Tú Hà vô thức nhìn qua cửa kính.
Một nhóm tr/ẻ đang chơi đuổi bắt.
Trong số đó có một b/é g/ái mặc váy màu kem.
Chỉ nhìn thấy bóng lưng.
Lưu Tú Hà bỗng đứng sững.
Chiếc túi trong tay rơi xuống đất.
Bịch.
Người dẫn đường quay lại.
“Chị Lưu?”
Lưu Tú Hà không trả lời.
Bà nhìn chằm chằm đ/ứa tr/ẻ ngoài cửa kính.
Không.
Không thể nào.
Chỉ là trùng hợp.
Trên đời có rất nhiều đ/ứa tr/ẻ giống nhau.
Huống hồ đã sáu năm rồi.
Đ/ứa b/é năm ấy mới s/inh.
Bà thậm chí còn chưa từng nhìn thấy khuôn mặt sau khi lớn lên của nó.
Lưu Tú Hà cúi xuống nhặt túi.
Bàn tay bà run d/ữ d/ội.
“Không sao.”
“Tôi trượt tay.”
Người dẫn đường hơi khó hiểu nhưng cũng không hỏi thêm.
Hai người tiếp tục đi.
Lưu Tú Hà không dám quay đầu nữa.
Nhưng bà không biết rằng ngoài vườn, Vãn Đồng vừa dừng lại.
Quả bóng nhỏ lăn khỏi ch/ân.
“Đồng Đồng?”
Bạn bên cạnh gọi.
Vãn Đồng không nghe thấy.
C/on b/é quay đầu về phía căn nhà.
Tim bỗng đ/ập rất nhanh.
Thình thịch.
Thình thịch.
Có thứ gì đó đang kéo nó.
Không phải bằng tay.
Mà giống như có một sợi dây vô hình buộc trong lồng ngực, đầu kia nằm ở một nơi rất gần.
Vãn Đồng bỏ mặc đám bạn, chạy vào nhà.
“Đồng Đồng!”
Tạ Minh Trạch gọi với theo.
“Em đi đâu vậy?”
C/on b/é không trả lời.
Ch/ân trần chạy qua phòng khách.
Qua hành lang.
Rồi dừng lại.
Cách đó khoảng mười mét, Lưu Tú Hà đang đứng quay lưng về phía nó.
Vãn Đồng không nhìn thấy mặt bà.
Nhưng nước mắt đã rơi xuống trước.
C/on b/é cũng không hiểu tại sao mình kh/óc.
Nó chỉ cảm thấy rất đ/au.
Giống như đã tìm người này rất lâu.
Rất lâu.
Lâu đến mức bản thân nó cũng không nhớ mình bắt đầu tìm từ khi nào.
“Đồng Đồng?”
Tống Nhược Cẩn vừa từ phòng khách bước ra.
“C/on chạy đi đâu thế?”
Vãn Đồng không đáp.
Lưu Tú Hà nghe thấy cái tên ấy.
Đồng Đồng.
Toàn thân bà cứng đờ.
Sáu năm trước.
Trong căn phòng tối om giữa đêm mưa, một người phụ nữ từng ôm đ/ứa tr/ẻ trong lòng, kh/óc đến khản giọng.
“Đồng Đồng.”
“C/on của mẹ.”
“Đồng Đồng…”
Lưu Tú Hà bỗng quay đầu.
Khoảnh khắc ấy, bà nhìn thấy Vãn Đồng.
Mặt bà lập tức m/ất sạch h/uyết s/ắc.
Vãn Đồng cũng nhìn thấy bà.
Một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ.
C/on b/é chắc chắn mình chưa từng gặp người phụ nữ này.
Nhưng gần như cùng lúc, một hình ảnh vụn vỡ lóe lên trong đầu.
Mưa rất lớn.
Một căn phòng xa lạ.
Chiếc chuông bạc rung lên khe khẽ.
Có người ôm nó vào ngực.
Mùi hương ấy…
Chính là mùi hương trên người người phụ nữ trước mặt.
Vãn Đồng bật kh/óc.
“Mẹ!”
Tiếng gọi vang lên khiến cả hành lang ch/ết lặng.
Tống Nhược Cẩn đứng phía sau c/on b/é.
Nụ cười trên mặt bà biến mất.
Tạ Cảnh Hoài vừa bước tới cũng dừng ch/ân.
Tạ Minh Trạch trợn tròn mắt.
Sáu năm.
Cả nhà dỗ dành thế nào Vãn Đồng cũng không chịu gọi Tống Nhược Cẩn một tiếng mẹ.
Vậy mà bây giờ c/on b/é lại gọi một người giúp việc chưa từng gặp là mẹ?
“Vãn Đồng!”
Tạ Cảnh Hoài quát.
Nhưng Vãn Đồng giống như không nghe thấy.
C/on b/é chạy thẳng về phía Lưu Tú Hà.
Lưu Tú Hà h/oảng h/ốt lùi lại.
Một bước.
Hai bước.
“Đừng!”
Bà đột nhiên hét lên.
Phản ứng ấy khiến tất cả mọi người sửng sốt.
Vãn Đồng cũng dừng lại.
Lưu Tú Hà nhìn khuôn mặt nhỏ trước mặt.
Môi bà run lên.
Không thể nào.
Tuyệt đối không thể.
Đ/ứa tr/ẻ đó rõ ràng…
Vãn Đồng lại bước tới.
“Mẹ.”
Lưu Tú Hà lập tức lắc đầu.
“Tôi không phải!”
“Cô b/é, cô nhận nhầm người rồi!”
Bà lùi đến mức va mạnh vào chiếc bàn phía sau.
Chiếc bình hoa trên bàn rung lên.
Tạ Cảnh Hoài cau mày.
Hắn vốn đang t/ức g/iận vì c/on g/ái gọi nhầm người.
Nhưng nhìn phản ứng của Lưu Tú Hà, cơn g/iận trong mắt hắn từ từ biến thành nghi ngờ.
Một đ/ứa tr/ẻ nhận nhầm người là chuyện bình thường.
Tại sao người phụ nữ này lại s/ợ đến như vậy?
Tống Nhược Cẩn cũng nhận ra.
Bà nhìn Lưu Tú Hà.
“Chị từng gặp c/on g/ái tôi?”
“Không!”
Lưu Tú Hà trả lời quá nhanh.