Song T/h/a/i Tuyệt Bản

Chương 2



Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“B/ác s/ĩ nói cô ta m/ang s/ong th/ai.”

“Nếu é/p quá mức xảy ra vấn đề, càng ph/iền.”

“Trước khi tới ngày hẹn, đừng chọc cô ta.”

Lâm Nhược Nghi s/iết chặt điện thoại.

“Anh quan tâm đến hai đ/ứa b/é?”

“Tôi chỉ gh/ét ph/iền phức.”

Cuộc gọi kết thúc.

Ánh mắt Lâm Nhược Nghi dần lạnh xuống.

Sáng hôm sau, cô ta lại xuất hiện.

Tống Kiều vừa mở cửa đã nhướng mày.

“Lâm tiểu thư rảnh thật.”

“Tôi đưa cô tới b/ệnh v/iện kiểm tra trước.”

“Cô nhiệt tình hơn cả cha bọn tr/ẻ.”

Lâm Nhược Nghi lạnh lùng đáp:

“Tôi chỉ muốn chắc chắn một tuần sau cô không tìm thêm lý do.”

Tống Kiều hiểu ra.

“À.”

“Người sắp nhận chức bà Tạ tới kiểm kê tài sản tồn kho.”

“Cô!”

“Đi thôi.”

Tống Kiều thản nhiên xách túi.

Trong b/ệnh v/iện, b/ác s/ĩ tiến hành siêu âm.

Không lâu sau, hai hình ảnh nhỏ xuất hiện trên màn hình.

“Đúng là s/ong th/ai.”

“Cả hai phát triển rất ổn định.”

“Các chỉ số hiện tại đều bình thường.”

C/on bạn lập tức ph/ấn kh/ích.

【Nghe chưa?!】

【Combo hai phần, chất lượng loại một!】

Tôi: 【Mày im đi.】

B/ác s/ĩ nhìn hồ sơ rồi hỏi:

“Tống tiểu thư, cô đã suy nghĩ kỹ chưa?”

“Với tình trạng s/ong th/ai, c/an th/iệp sẽ gây ảnh hưởng tương đối lớn đến cơ thể.”

“Sau này cô còn muốn có c/on không?”

Tống Kiều lập tức hỏi:

“Nếu làm lần này, có ảnh hưởng đến khả năng m/ang th/ai sau này không?”

C/on bạn x/úc đ/ộng.

【Mẹ bắt đầu quan tâm đến tương lai của chúng ta rồi!】

Tôi lạnh lùng:

【Không.】

【Bả đang tính chi phí khấu hao tài sản.】

Tống Kiều: “…”

B/ác s/ĩ giải thích rất kỹ.

Không ai có thể đảm bảo tuyệt đối một th/ủ th/uật như vậy sẽ không ảnh hưởng tới việc m/ang th/ai về sau.

Tống Kiều im lặng.

Hai đ/ứa hiện tại có khả năng tăng giá.

Làm th/ủ th/uật vừa m/ất “tài sản”, vừa có ng/uy c/ơ ảnh hưởng đến khả năng s/inh c/on sau này.

Lỗ kép.

Vẻ mặt Tống Kiều lập tức ngh/iêm t/úc.

Khám xong, cô vừa bước ra ngoài thì điện thoại reo.

Tạ Cảnh Thâm.

“Còn khó chịu không?”

Tống Kiều liếc Lâm Nhược Nghi bên cạnh.

Cô cố tình cười ngọt ngào.

“Anh đang lo cho em sao?”

Giọng bên kia lập tức lạnh xuống.

“Đừng tự mình đa tình.”

“Tôi chỉ muốn chắc chắn một tuần sau không có thêm s/ự c/ố.”

“Kiểm tra thế nào?”

Tống Kiều vuốt bụng.

“C/on anh khỏe lắm.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Một giây.

Hai giây.

Sau đó Tạ Cảnh Thâm nói:

“Vậy thì tốt.”

“Đến ngày hẹn, x/ử l/ý theo thỏa thuận.”

Tống Kiều cười.

“Đương nhiên.”

“Tôi là người rất có t/inh th/ần hợp đồng.”

Điện thoại ngắt.

Lâm Nhược Nghi nhìn cô.

“Nghe thấy rồi chứ?”

“Cho dù khỏe mạnh đến đâu, anh ấy cũng không muốn giữ.”

“Ừ.”

Tống Kiều gật đầu.

“Thế càng tốt.”

Lâm Nhược Nghi cau mày.

Tống Kiều không giải thích.

Hai người vừa ra đến bãi đỗ xe, Lâm Nhược Nghi lấy từ túi ra một tấm séc.

“Năm triệu.”

“Ngày mai làm luôn.”

“Cộng với sáu triệu Cảnh Thâm đã cho, cô có mười một triệu.”

“Đủ để cô sống sung sướng rất lâu.”

Tống Kiều nhận lấy.

C/on bạn lập tức g/ào lên.

【Mẹ!】

【Không được d/ao động!】

【Mười một triệu tuy nhiều nhưng t/ình m/ẫu t/ử là vô giá!】

Tống Kiều đưa tấm séc lên ánh sáng.

Kiểm tra chữ ký.

Kiểm tra c/on dấu.

Sau đó còn lấy điện thoại xác nhận vài thông tin.

C/on bạn càng lúc càng h/oảng.

【Mẹ ơi!】

【Mẹ nhìn c/on đi!】

【C/on tuy chưa thành hình nhưng c/on đ/áng yêu lắm!】

Tống Kiều kiểm tra xong.

Rồi bất ngờ nhét tấm séc trở lại tay Lâm Nhược Nghi.

“Không bán.”

Lâm Nhược Nghi sửng sốt.

“Chê ít?”

“Không.”

Tống Kiều mỉm cười.

“Cô chịu b/ỏ năm triệu chỉ để tôi làm sớm hơn sáu ngày.”

“Điều đó chứng minh thứ cô s/ợ m/ất có giá trị cao hơn năm triệu rất nhiều.”

“Đã biết hàng trong tay mình đ/áng tiền, tại sao tôi phải bán rẻ?”

Sắc mặt Lâm Nhược Nghi lập tức khó coi.

“Cô thật sự cho rằng s/inh được hai đ/ứa tr/ẻ là có thể bước vào cửa nhà họ Tạ?”

Tống Kiều ngạc nhiên.

“Ai nói tôi muốn bước vào?”

“Làm bà Tạ có gì vui?”

“Phải nhìn sắc mặt chồng, ứng phó nhà chồng, còn phải diễn cảnh vợ chồng tình thâm.”

Cô chỉ vào điện thoại.

“Tôi thích cái này hơn.”

“Tài khoản ngân hàng.”

“Đàn ông không cần yêu tôi.”

“Tiền của họ tới đúng hạn là được.”

Lâm Nhược Nghi ngh/iến r/ăng.

Sau đó cô ta bất ngờ gọi điện cho Tạ Cảnh Thâm.

Cuộc gọi vừa kết nối, cô ta bật loa ngoài.

“Cảnh Thâm.”

“Tống tiểu thư không hài lòng với sáu triệu.”

“Cô ấy muốn sáu mươi triệu.”

Tống Kiều nhướng mày.

Tôi lập tức cảm nhận được t/âm tr/ạng cô thay đổi.

Không phải t/ức g/iận.

Mà là…

Hứng thú.

Giọng Tạ Cảnh Thâm vang lên.

“Tống Kiều.”

“Cô muốn bao nhiêu?”

Tống Kiều bình thản sửa lại:

“Một trăm hai mươi triệu.”

Lâm Nhược Nghi quay phắt sang nhìn cô.

Đầu dây bên kia cũng yên lặng.

Một lát sau, Tạ Cảnh Thâm cười lạnh.

“Cô nghĩ hai đ/ứa tr/ẻ còn chưa chào đời đ/áng giá một trăm hai mươi triệu?”

“Hiện tại không đ/áng.”

Tống Kiều đáp rất nhanh.

“Nhưng thị trường luôn thay đổi.”

“Tạ tiên sinh kinh doanh nhiều năm như vậy, chắc phải hiểu đạo lý này chứ?”

“Đồ sản xuất hàng loạt và phiên bản cuối cùng không thể cùng một mức giá.”

Giọng Tạ Cảnh Thâm trầm xuống.

“Tôi không có hứng chơi trò mặc cả với cô.”

“Đến ngày đã hẹn, làm theo thỏa thuận.”

“Sáu triệu vẫn thuộc về cô.”

“Nếu cô nuốt lời, tự chịu h/ậu q/uả.”

Tống Kiều cười rất vui vẻ.

“Được.”

“Chốt.”

Cuộc gọi kết thúc.

Lâm Nhược Nghi nhìn cô như nhìn một kẻ ngốc.

“Nghe rõ chưa?”

“Trong mắt Cảnh Thâm, hai đ/ứa tr/ẻ của cô chẳng đ/áng để anh ấy b/ỏ thêm một đồng.”

Tống Kiều chậm rãi cất hồ sơ siêu âm vào túi.

“Vậy thì tốt.”

“Cái gì?”

“Không có gì.”

Cô cúi đầu, vuốt nhẹ bụng.

Khóe môi cong lên.

“Chỉ là tôi đặc biệt thích những khách hàng trước khi biết hàng đã t/uyệt bản vẫn còn mạnh miệng chê nó không đ/áng tiền.”

Trong bụng, c/on bạn tôi im lặng vài giây.

Sau đó nó ghé sát lại.

【Bảo bối.】

【Tao bắt đầu cảm thấy chúng ta không cần lo chuyện bị b/ỏ nữa rồi.】

Tôi hỏi:

【Tại sao?】

Nó ngh/iêm t/úc trả lời:

【Vì tao thấy mẹ mình còn đ/áng s/ợ hơn cốt truyện.】

Tôi không thể phản bác.

Bởi vì còn sáu ngày nữa.

Tạ Cảnh Thâm sẽ cầm trên tay kết quả tái khám.

Đến lúc đó, người đàn ông hôm nay còn lạnh lùng tuyên bố hai đ/ứa tr/ẻ không đ/áng thêm một đồng sẽ biết một sự thật.

Hai đ/ứa nhỏ trong bụng Tống Kiều không phải “ph/iền phức” mà anh có thể tùy ý g/iải q/uyết.

Mà là hai đ/ứa c/on duy nhất anh có thể có trong đời.

Còn người phụ nữ đang nắm quyền quyết định số phận của chúng tôi…

Đã bắt đầu mở ứng dụng máy tính.

Tống Kiều nhìn c/on số 120.000.000 trên màn hình.

Suy nghĩ vài giây.

Rồi bình tĩnh thêm một số 0.

1.200.000.000.

C/on bạn tôi: 【???】

Tống Kiều xoa bụng, giọng vô cùng dịu dàng.

“Ngoan.”

“Cố gắng phát triển cho tốt.”

“Giá niêm yết của hai đ/ứa vừa tăng rồi.”

Tống Kiều nhìn con số 1.200.000.000 trên màn hình rất lâu.

Sau đó cô tắt ứng dụng máy tính.

Con bạn tôi dè dặt hỏi:

【Mẹ đang nghĩ gì vậy?】

Tống Kiều thản nhiên đáp:

“Đang nghĩ xem một tỷ hai có phải hơi ít không.”

Con bạn: 【…】

Tôi: 【…】

Nó quay sang tôi.

【Tao xin rút lại câu lúc nãy.】

【Câu gì?】

Chương trước Chương tiếp
Loading...