Mười Hai Thì Chậm
Chương 3
Cứu mạng, hôi quá, đầu ta sắp nổ tung rồi.
Ta khua tay yếu ớt: “Mùi tôm thối nồng nặc quá.”
Quý Tri Tiết sững người, đẩy cửa sổ thuyền hoa ra nhìn ra ngoài: “Là thuyền hoa của Thái tử.”
“Nhưng ta chỉ sai người bôi chút nước đậu phụ thối lên thuyền của hắn, chứ không bôi đồ thối rữa mà.” Quý Tri Tiết sững người, sai người lái thuyền hoa lại gần hơn, đưa chiếc khăn tay tẩm mùi mè trong n.g.ự.c cho ta, “A Tuế, muội chịu khó một chút, chúng ta qua xem thử rồi sẽ rời đi ngay.”
Thuyền hoa tiến lại gần khoảng một khắc, Quý Tri Tiết đột nhiên rời khỏi khoang thuyền, đứng ở mũi thuyền hỏi: “Phía trước có phải thuyền của Thái tử điện hạ không?”
Giọng nói của Thái tử vọng ra từ bên ngoài: “Trùng hợp quá, Quý huynh cũng dẫn người đi du ngoạn à, ta cũng có hẹn với người khác.”
“Là ta quấy rầy rồi, Thái tử cứ tự nhiên.”
Quý Tri Tiết sai người lái thuyền hoa vào bờ, ghé sát tai ta nói nhỏ: “Trên thuyền hoa của Thái tử còn có người khác, nhưng không lộ diện, không biết là ai.”
Ta đứng trên bờ hít một hơi thật sâu: “Chắc là Triệu gia tỷ tỷ, ta từng ngửi thấy mùi hương của nàng ta ở yến tiệc mùa xuân, trên người nàng ta có mùi chua chua.”
Quý Tri Tiết đột nhiên nghiêm mặt, do dự một lát rồi hỏi: “Mùa thu năm nay Hoàng thượng muốn tuyển tú chọn phi cho các hoàng tử, nhà muội cũng có tên trong danh sách, muội có muốn tham gia không?”
Ta siết chặt chiếc khăn tay trong tay: “Nếu ta không muốn, Hoàng thượng có làm khó Cầm gia không?”
“A Tuế, muội không cần phải suy nghĩ cho người khác, chỉ cần nói cho ta biết muội có muốn hay không?”
Ta ngẩng đầu nhìn Quý Tri Tiết, hỏi từng chữ một: “Tiểu thúc có muốn ta tham gia không?”
Không biết vì sao cha và huynh trưởng bỗng nhiên bận rộn, Quý Tri Tiết cũng bắt đầu bận.
Nửa tháng liền không gặp Quý Tri Tiết, nhưng mỗi ngày hắn đều sai người đưa đến cho ta ít đồ ăn vặt và những chiếc khăn tay có mùi hương giống nhau.
A tỷ nhìn chiếc khăn tay với vẻ mặt chán ghét, rùng mình một cái, nói thẳng Quý Tri Tiết yểu điệu thục nữ, bảo sao lớn tuổi thế rồi mà vẫn chưa cưới được vợ.
Ta đang trêu đùa đứa bé trong lòng a tỷ, chưa kịp lên tiếng bênh vực Quý Tri Tiết, lão bá canh cổng đã vào báo Triệu gia đích nữ Triệu Lệ đến tìm ta chơi.
A tỷ ngơ ngác hỏi ta: “Nhà chúng ta ngày thường không qua lại với Tướng quân phủ, nàng ta đến làm gì?”
“Khách đến là khách, đã nói là muốn gặp con, con cứ ra xem sao.” Mẹ đưa tay chỉnh lại vạt áo cho ta, “Nếu nàng ta bắt nạt con…”
Ta ngắt lời Mẹ: “Con biết, huynh trưởng đã dạy con rồi, phải quay đầu bỏ chạy, chạy đến mức rớt cả giày.”
Lê Thanh nói Triệu Lệ đang đợi ta ở tiền sảnh, ta còn chưa đến tiền sảnh đã ngửi thấy một mùi chua nồng nặc.
Sau khi hành lễ xong, ta vội vàng sai người mang trà bánh lên, cười tươi hỏi: “Hôm nay Triệu tỷ tỷ đến tìm ta có chuyện gì vậy?”
Triệu Lệ cầm một miếng bánh đậu xanh, cười nói: “Hôm đó đi du ngoạn nghe Thái tử biểu ca nói, Cầm gia muội muội là người thú vị, hôm nay ta đến xem thử thú vị thế nào.”
Ta làm như không nghe thấy, chỉ chăm chú ăn bánh.
“Muội muội có định tham gia tuyển tú mùa thu này không?”
Ta gật đầu: “Hoàng thượng hiện nay coi trọng văn học, cha ta lại là Thái phó, Hoàng hậu nương nương ở yến tiệc mùa xuân còn gọi tên ta ra xem mặt Thái tử, chắc là ta phải tham gia rồi, biết đâu…”
Ta nói nửa chừng thì dừng lại, Triệu Lệ bực bội ném miếng bánh đậu xanh xuống đĩa: “Muội có biết ta và Thái tử biểu ca là thanh mai trúc mã không?”
“Ta không biết.” Ta lắc đầu, “Nhưng giờ biết rồi, vậy lúc tuyển tú phải nhờ tỷ tỷ chiếu cố ta nhé.”
Triệu Lệ nói ta không biết điều, sớm muộn gì cũng cho ta đẹp mặt, rồi đứng dậy bỏ đi.
Ta nhìn chằm chằm vào đĩa bánh đậu xanh, lòng đầy tiếc nuối. Cái bánh ngon lành như vậy mà bị con heo nào đó sờ mó rồi! Ta còn chưa than thở xong thì huynh trưởng đã hùng hổ đi đến bên cạnh ta. Sau khi xác nhận ta không sao, huynh ấy hỏi: “Nữ nhi nhà họ Triệu, cái đồ điên khùng ấy lại đến tìm muội nữa à? Nàng ta nói gì vậy?”
“Nàng nói nàng và Thái tử là thanh mai trúc mã, ý tứ trong lời nói bóng gió bảo ta nên biết khó mà lui.” Ta gãi đầu, “Muội cũng nói với nàng ta rồi, mùa thu tuyển tú, ai có bản lĩnh người nấy được.”
Huynh trưởng mặt mày hoảng hốt, nhỏ giọng trách mắng ta: “Muội nói chuyện đó với nàng ta làm gì? Nhà chúng ta nhất định sẽ nghĩ cách để muội không phải vào cung.”
Ta bắt chước dáng vẻ ung dung của Quý Tri Tiết hôm đi du ngoạn trên hồ, bình tĩnh đáp lời huynh trưởng: “Tiểu thúc dạy muội đấy, nói rằng khi câu cá phải khuấy nước cho đục trước.”
Huynh trưởng cau mày, vẻ mặt đầy ẩn ý khó nói.
Không lâu sau, tin tức Thái tử thất thế lan truyền khắp nơi. Nghe nói chuyện Thái tử tư đức không tốt, cấu kết với nhà họ Triệu tham ô quân lương đã bị Hoàng thượng biết được.
Hoàng thượng vốn không thích Thái tử, nhân chuyện này mà ra tay trấn áp cả nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu là nhà họ Triệu, quyền hành quân đội cũng bị thu lại.
Ngoài ra, người ta còn nói, con gái nhà họ Triệu nếu đã nguyện ý hạ mình bò lên giường Thái tử thì cứ trực tiếp đưa vào phủ của phế Thái tử làm chính thê, hầu hạ sinh hoạt thường ngày cho hắn.
Huynh trưởng thở phào nhẹ nhõm, nói rằng từ nay về sau có thể dặn dò lão bá gác cổng không cho Quý Tri Tiết vào cửa nữa rồi.
Ta thật sự không nhịn được tò mò, hỏi huynh trưởng tại sao lại có địch ý lớn với Quý Tri Tiết như vậy.
Cha nhìn huynh trưởng, lắc đầu, nói rằng lúc ta hai tuổi từng bị Quý Tri Tiết lén lút bế về nhà hắn.
Huynh trưởng khóc lóc tìm ta nửa ngày, mãi đến khi phu nhân Quý gia đưa ta về thì huynh ấy mới thôi, từ đó về sau huynh trưởng liền không có sắc mặt tốt với Quý Tri Tiết nữa.
Dưới sự phòng thủ nghiêm ngặt của lão bá gác cổng và huynh trưởng, Quý Tri Tiết cũng không tìm được cơ hội gặp ta.
Nhưng ta có cách để đi tìm Quý Tri Tiết chơi mà! Lúc ta và Quý Tri Tiết đang đứng chờ mua kẹo hồ lô ở ven đường thì nhìn thấy một đoàn người rước dâu.
Tiếng trống kèn rộn ràng náo nhiệt, rõ ràng là chuyện vui, vậy mà hai hàng lông mày của Quý Tri Tiết suýt nữa thì dính vào nhau, ủ rũ nói: “Cả kinh thành đều đồn ta tuổi này sợ là không cưới được nương tử, phải sống cô độc cả đời rồi.”
Nhìn thấy Quý Tri Tiết buồn bã, ta không nhịn được mà kéo kéo tay áo hắn: “Tiểu thúc đừng buồn, bọn họ đều nói bừa đấy. Huynh trưởng của ta tuổi tác cũng gần bằng tiểu thúc, còn không đẹp trai bằng tiểu thúc nữa, huynh ấy nhất định sẽ lót đường cho tiểu thúc.”
Đọc tiếp: Chương 4 →