Ly Sữa ĐỊnh Mệnh

2



3

Điều tra viên lấy từ túi niêm phong ra ba chiếc điện thoại.

Tôi biết, đó là của ba mẹ và em trai tôi.

“Chúng tôi phát hiện trong điện thoại của ba mẹ và em trai em có tin nhắn do em gửi trước khi vụ án xảy ra. Em nói với họ rằng em trúng số. Chúng tôi đã kiểm tra lịch sử tin nhắn trong điện thoại của em, đúng là em có trúng, nhưng số tiền không phải mười triệu, mà chỉ là một trăm ngàn. Vậy tại sao em lại nói dối họ là trúng được mười triệu?”

Tôi không trả lời, trong đầu chỉ hiện lên ký ức từ một tuần trước.

Hôm đó, buổi tối, tôi vẫn đang rửa bát ở quán ăn nhỏ trong trấn thì mẹ gọi điện bảo tôi về nhà và mua ít sườn non tươi.

Trong bữa cơm, hiếm hoi mẹ gắp cho tôi một miếng sườn bỏ vào bát.

Bà nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng, khiến tôi ngẩn người trong giây lát.

“Chiêu Đệ cũng 18 rồi, chớp mắt cái đã thành cô gái lớn của mẹ rồi!”

Tôi không hiểu, chỉ cắm cúi ăn cơm.

“Lúc mẹ bằng tuổi con, đã kết hôn với ba con rồi. Chiêu Đệ à, mẹ với ba con đã định cho con một mối, tháng sau nhà trai sẽ đến rước con.”

Tôi sững người, không dám tin, nhìn mẹ trân trối.

“Mẹ, con mới 18, vừa tốt nghiệp cấp ba xong mà!”

“Mẹ biết, nhưng 18 cũng không còn nhỏ nữa. Mẹ cũng hiểu con chưa từng ra khỏi nhà bao giờ nên cố chọn người gần gũi. Là con trai trưởng của ông trưởng thôn đấy, hồi nhỏ hai đứa cũng từng chơi với nhau mà, coi như thanh mai trúc mã rồi!”

“Con không lấy! Mẹ, con đã nhận được giấy báo trúng tuyển đại học trọng điểm rồi, sao con có thể lấy chồng được? Hơn nữa con trai trưởng thôn đã từng kết hôn, cả làng ai chẳng biết vợ trước của hắn bị bạo hành đến chết, mẹ làm vậy là đẩy con vào hố lửa!”

Ba – từ đầu vẫn im lặng – bỗng đập mạnh đôi đũa xuống bàn, hét lớn:

“Con gái thì học lắm để làm gì? Cuối cùng cũng phải lấy chồng! Nhà trưởng thôn đã đưa hai vạn tiền sính lễ rồi, tháng sau dù mày muốn hay không cũng phải gả đi!”

Tôi không nói gì, chỉ đứng phắt dậy, đập cửa bỏ chạy.

Tiếng ba tôi vọng theo sau lưng: “Để nó đi! Đi rồi đừng có quay lại nữa!”

Tôi hoàn hồn lại, điều tra viên trước mặt vẫn đang tiếp tục nói:

“Một tuần trước, ba mẹ em ép em cưới người em không muốn, em cãi nhau rồi bỏ nhà đi. Sau đó ngủ dưới gầm cầu suốt cả tuần. Em hận họ. Vì vậy em nhắn rằng mình trúng số, để họ chủ động gọi em về nhà. Rồi nhân lúc họ lơ là, em bỏ thuốc vào sữa, giết họ!”

“Tạ Chiêu Đệ, dù ba mẹ em có trọng nam khinh nữ, có đối xử không công bằng, thì đó cũng không phải lý do để em giết người. Em không nên hủy hoại tương lai tươi sáng của mình chỉ vì hận thù!”

“Đúng, tôi oán họ. Tôi biết họ luôn thiên vị em trai tôi. Nhưng như anh đã nói, tôi đã trúng tuyển đại học trọng điểm, còn có 100 ngàn tiền thưởng xổ số. Với những thứ đó, tôi hoàn toàn có thể rời khỏi nơi này, để họ vĩnh viễn không tìm thấy tôi. Vậy thì tôi lấy lý do gì để giết họ, hại cả bản thân mình?”

“Cảnh sát, xem ra các anh vẫn chưa có bằng chứng cho thấy tôi là hung thủ.”

“Phá án không thể dựa vào suy đoán. 48 giờ sắp hết rồi. Nếu vẫn không có chứng cứ kết tội tôi, xin hãy thả tôi ra!”

Thời gian từng chút trôi qua, tôi vẫn không chịu khai ra sự thật đêm đó.

 

Ngay khi điều tra viên chuẩn bị rời khỏi phòng thẩm vấn, một cảnh sát trẻ vội vàng chạy vào:

“Đội trưởng! Có tin từ bệnh viện! Em trai của Tạ Chiêu Đệ… sống lại rồi!”

“Tạ Thiên Tứ chưa chết! Vụ án này có bước ngoặt mới rồi!”

4

Cảnh sát dẫn người đến bệnh viện thăm em trai tôi, nó không nói gì, chỉ bảo muốn gặp tôi.

Tôi được đưa đến phòng bệnh của em, nơi Tạ Thiên Tứ – người đã hôn mê suốt hai ngày sau khi được cứu sống – đang nằm đó.

Sắc mặt nó trắng bệch, yếu ớt, chẳng còn chút dáng vẻ ngang ngược thường ngày ở nhà.

Ngay khi thấy tôi bước vào phòng, trong mắt nó hiện lên một tia sáng, vội ra hiệu cho tôi ngồi xuống cạnh giường.

Nó nhìn sang mấy cảnh sát đang đứng trong phòng, chậm rãi mở miệng:

“Các anh cảnh sát, bây giờ chị tôi là người thân duy nhất của tôi, tôi muốn nói chuyện riêng với chị ấy vài câu, có được không?”

Nói xong, nó còn cố gắng ho mấy tiếng, tỏ vẻ đáng thương.

Cảnh sát đồng ý với yêu cầu của Tạ Thiên Tứ, chẳng bao lâu sau trong phòng chỉ còn lại tôi và nó.

Đợi mọi người rời đi hết, Tạ Thiên Tứ lập tức đổi sắc mặt, nhìn tôi đầy hứng thú:

“Chị, là chị bỏ thuốc độc vào sữa để hại em với ba mẹ đúng không? Chị thật độc ác, nếu hôm đó em không chỉ uống nửa ly, chắc cũng giống ba mẹ, không tỉnh lại được nữa rồi!”

“Dựa vào đâu mà nói là chị? Sữa là ba mẹ chuẩn bị sẵn, chị cũng uống mà. Hơn nữa, là chính em đưa ly sữa ấy cho chị đấy, em quên rồi sao?”

Tôi ghé sát lại, nhìn thẳng vào mắt nó. Nó hơi sững người, rồi chợt như nhớ ra điều gì, ánh mắt lóe lên hoảng loạn:

“Không thể nào…”

“Không thể gì cơ?”

Tôi truy hỏi, muốn nó nói hết ra điều đang nghĩ.

Nhưng nó nhanh chóng lấy lại nụ cười, ánh mắt xảo quyệt nhìn tôi, đột ngột đổi chủ đề:

“Chị à, trong phòng không có ai khác, hay chúng ta giao dịch đi?”

“Chị chuyển cho em toàn bộ số tiền một triệu tệ trúng xổ số, em sẽ làm chứng với cảnh sát rằng chị không phải hung thủ.”

Tôi nhìn đứa em trai nhỏ hơn mình hai tuổi, hiện vẫn còn học cấp ba.

Trong mắt nó lúc này chỉ toàn tính toán, chẳng có lấy một chút đau buồn vì mất cha mẹ.

Nếu ba mẹ còn sống, liệu họ có thấy xót xa khi biết đứa con trai mà họ từng nâng như trứng mỏng, vừa hay tin mình chết liền nghĩ ngay đến tiền?

Tôi ngước nhìn chiếc camera giám sát trên trần phòng, dù được giấu khá kỹ nhưng vẫn không qua mắt được tôi.

Tôi biết, dù cảnh sát rời khỏi phòng bệnh, cuộc trò chuyện giữa tôi và Tạ Thiên Tứ vẫn đang bị theo dõi.

Tôi đứng dậy, ghé sát tai nó, thì thầm mấy câu.

Chỉ thấy sắc mặt Tạ Thiên Tứ lập tức thay đổi, nó hét lớn:

“Chính chị ta là hung thủ! Cảnh sát! Tôi muốn chỉ điểm! Chính chị tôi đã giết ba mẹ! Là chị ấy bỏ thuốc trừ sâu vào sữa! Chính là con rắn độc bất hiếu này!”

Tiếng hét của Tạ Thiên Tứ không chỉ khiến cảnh sát chạy vào, mà còn thu hút cả vài bệnh nhân gần đó.

Vài cảnh sát tiến đến trấn an nó, những người còn lại thì giữ tôi lại.

Tạ Thiên Tứ thấy vậy, càng la lớn hơn, liên tục hô tôi là hung thủ giết cha mẹ.

Chỉ chốc lát, ngoài phòng bệnh đã chật kín người đến xem náo nhiệt.

Có người giơ điện thoại quay video, thậm chí có người bật livestream.

Họ xì xào bàn tán, ánh mắt nhìn tôi đầy độc địa.

Ngay lập tức, tôi trở thành tâm điểm chỉ trích.

“Tôi biết con nhỏ này mà, mấy hôm trước thấy nó bị cảnh sát bắt ở chợ. Khi đó còn tưởng oan, giờ ngay cả em trai nó cũng tố cáo, không phải nó thì ai?”

“Thật không có lương tâm! Dù gì ba mẹ cũng nuôi lớn nó, mà nó nỡ lòng ra tay thế à? Loại người như vậy sống thêm chỉ là mối họa!”

“Đúng thế! Nếu em trai nó không được cứu sống, con nhỏ này chắc còn định thoát tội nữa cơ!”

“Phải để hung thủ đền mạng!”

Tôi nhìn những gương mặt đang chỉ trích mình, kêu gào đòi tử hình tôi, còn Tạ Thiên Tứ thì cười đắc ý.

Chỉ là… nó không hề biết, đây mới là điều tôi muốn.

Vụ án giết người nhanh chóng được dư luận quan tâm, độ nóng không ngừng tăng cao.

Rất nhiều cư dân mạng thậm chí còn yêu cầu livestream phiên tòa, đòi phán cho tôi mức án nặng nhất.

Một tuần sau, tôi xuất hiện tại tòa với thân phận bị cáo.

Tạ Thiên Tứ không ngừng khẳng định tôi là hung thủ.

Nhưng ngoài lời buộc tội của nó, không có bất cứ vật chứng trực tiếp nào nhắm vào tôi.

Cuối cùng, phiên tòa bị gián đoạn, thời gian xét xử lùi lại một tháng.

Tôi lại bị đưa về đồn cảnh sát.

Tôi lại gặp lại điều tra viên lớn tuổi lần trước, lần này ông ta nói bằng giọng ôn tồn:

“Tôi thật ra không nghĩ em là hung thủ. Em vẫn không muốn nói ra sự thật sao?”

Khi tôi định mở miệng, Tạ Thiên Tứ lại xuất hiện tại đồn, nói muốn nộp bằng chứng mới.

Trong phòng thẩm vấn, nó ngồi đối diện tôi, đưa cho điều tra viên một xấp tài liệu.

 

Cảnh sát nhận lấy túi hồ sơ, mở ra xem, sau đó ánh mắt nhìn tôi trở nên phức tạp.

“Tạ Chiêu Đệ, em nói ba mẹ có công sinh thành nuôi dưỡng, dù có oán hận đến mấy cũng sẽ không ra tay giết họ. Nhưng nếu… em không phải con ruột của họ thì sao?”

“Cảnh sát, Tạ Chiêu Đệ căn bản không phải là con ruột của ba mẹ tôi. Nó chỉ là một con hoang bị mượn bụng sinh ra mà thôi!”

5

Tôi nhìn cảnh sát mở túi hồ sơ ra, bên trong là kết quả giám định quan hệ huyết thống giữa tôi và Tạ Thiên Tứ.

Đúng vậy, tôi vốn không phải con ruột của ba mẹ hắn.

Năm đó, vợ chồng họ Tạ kết hôn nhiều năm nhưng vẫn chưa có con, thế là họ bỏ tiền ra mua tôi – một đứa bé bốn tuổi – từ tay cha mẹ ruột của mình.

Họ nói tôi là “con gái vay mượn”, chỉ cần mượn một bé gái từ nhà khác, thì con trai sẽ sớm đến.

Lúc đầu họ đối xử với tôi rất tốt.

Họ cho tôi mặc đồ đẹp, nấu cho tôi món sườn tôi thích, lúc đó tôi từng nghĩ rằng được đổi sang một gia đình mới là một điều may mắn.

Cho đến khi mỗi đêm mẹ Tạ uống xong thuốc bổ đều bảo tôi sờ bụng bà, hỏi tôi có nghĩ bà sẽ sinh được em trai không.

Và sau đó, bà thật sự mang thai, thật sự sinh ra một đứa em trai.

Nhưng từ lúc đó, ba mẹ hoàn toàn thay đổi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...