Hợp Đồng Hôn Nhân Thành Thật
Chương 3
Đối diện với ánh mắt lo lắng của hai ông bà, tôi chột dạ đáp: “Vậy tại sao ông bà lại muốn ly hôn?”
Ông nội Phó lập tức nói: “Ông bà đâu có muốn ly hôn, chỉ giận dỗi đùa nhau thôi.”
Phó Ngôn Trí lập tức nối tiếp: “Bọn cháu cũng chỉ đùa thôi.”
Đến đây, tất cả đều vui vẻ.
Mọi người coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, vui vẻ đi ăn cơm.
Sau đó ông nội Phó lén giơ ngón cái với tôi: “Cháu dâu, chiêu này của cháu đỉnh thật.”
“…”
Chỉ có thể nói là vô tình đánh trúng thôi.
5
Tối đó tôi và Phó Ngôn Trí bị giữ lại nhà cũ.
Tuy ở căn nhà giữa trung tâm thành phố, tôi và anh ngủ riêng phòng, nhưng ở nhà cũ đương nhiên phải ngủ chung một phòng.
Dù sao trước đây cũng từng ngủ ở đây vài lần nên tôi không quá căng thẳng.
Phó Ngôn Trí thì có vẻ rất căng thẳng.
Lúc ra khỏi phòng tắm, đến dép anh còn đi ngược chân trái phải.
Tôi tốt bụng nhắc anh, vậy mà anh còn cứng miệng: “Tôi thích đi như thế đấy.”
Tôi cười anh: “Xem ra anh thật sự di truyền tật cứng miệng của ông nội rồi.”
“…”
Anh không thèm để ý tôi suốt một lúc lâu.
Vừa hay tôi cũng chẳng muốn để ý anh, tiếp tục ôm máy tính giải đáp thắc mắc cho thực tập sinh mới tới.
Không biết từ lúc nào ánh mắt anh liếc qua màn hình, giọng điệu có chút kỳ quái: “Nếu em đã công khai mình kết hôn, tôi nghĩ cậu ta sẽ không có nhiều vấn đề như thế.”
“Ý gì?”
Phó Ngôn Trí hất cằm: “Ý là cậu ta đang bắt chuyện với em.”
“Anh đùa gì vậy?” Tôi lật lịch sử trò chuyện cho anh xem. “Cậu ấy toàn hỏi vấn đề nghiêm túc!”
“Nếu nghiêm túc thì sẽ không hỏi nhiều vấn đề như vậy.”
Tôi cảm thấy Phó Ngôn Trí kỳ quái thế nào ấy.
Đáng sợ hơn là bị anh ảnh hưởng, tôi nhìn đoạn hội thoại vốn cực kỳ nghiêm túc kia cũng bắt đầu cảm thấy kỳ quái.
Tôi nhanh chóng kết thúc chủ đề: 【Muộn rồi, có chuyện gì mai tới công ty nói nhé.】
Cậu thực tập sinh trẻ tuổi có giọng điệu rất hoạt bát, tốc độ trả lời tin nhắn cũng cực nhanh.
【Vâng, cảm ơn chị nhé~】
【Ngày mai em mang bữa sáng tình yêu cho chị nha!】
Phó Ngôn Trí ở bên cạnh dùng giọng quái gở bắt chước: “Vâng, cảm ơn chị nhé~ Ngày mai em mang bữa sáng tình yêu cho chị nha~”
“…”
Tôi đau đầu gập máy tính lại, bất lực nhìn anh: “Anh mắc bệnh gì thế?”
“Bệnh cứng miệng.” Anh đường đường chính chính nói. “Di truyền từ ông nội tôi.”
“…”
Cho tới lúc nằm trên cùng một chiếc giường, tôi vẫn chẳng có ý định nói chuyện tiếp với Phó Ngôn Trí.
Thế nhưng không biết tối nay anh làm sao, ham muốn giao tiếp cực kỳ mạnh, môi trường tối om cũng không ảnh hưởng đến việc anh tìm tôi trò chuyện.
“Nếu có người tặng quà cho em, đừng nhận.”
“Ai tặng quà cho tôi?”
“Những người họp hôm nay.”
Tôi kinh ngạc đến mức bật ngồi dậy trên giường: “Tại sao họ phải tặng quà cho tôi!”
“Lấy lòng em chứ sao.” Phó Ngôn Trí nói.
Đầu tôi lập tức phình to.
Tôi vốn tưởng chuyện ở phòng họp đã được lật qua, không ngờ còn có phản ứng dây chuyền.
Nhận quà gì chứ? Tôi nào dám nhận quà? Tôi là phu nhân tổng tài kiểu gì chứ?
Tôi cuống đến mức như kiến bò trên chảo nóng, còn thủ phạm Phó Ngôn Trí lại bình thản nằm đó.
Tôi không nhịn được mắng anh: “Hôm nay rốt cuộc tại sao anh lại gọi tôi như thế!”
“Còn phải hỏi à?” Phó Ngôn Trí lẩm bẩm. “Hoàng Thanh Tuyền mắng em đến mức đó, đến câu không có đầu óc cũng nói ra được, tôi nghe không nổi.”
Tôi ai oán: “Thế anh cũng không thể vì ông ta mà hy sinh tôi được!”
“Không sao.” Phó Ngôn Trí nhẹ giọng an ủi. “Tôi ra lệnh cho bọn họ không được tặng quà cho em là được.”
“…”
Nói đi nói lại một hồi.
Cuối cùng tôi mới hiểu những lời vừa rồi của Phó Ngôn Trí hoàn toàn chỉ để trêu tôi.
Nhìn tôi sốt ruột phát cáu thú vị đến thế sao?
Tôi hít sâu mấy lần nhưng vẫn không nhịn được, nghiêm túc lên án anh.
“Anh càng ngày càng kỳ quái!”
“Tôi kỳ quái chỗ nào?”
“Đã nói là không công khai, anh lại trực tiếp gọi tôi là bà xã trước mặt lãnh đạo cấp cao. Đã nói sẽ ly hôn, thỏa thuận còn chưa ký mà anh đã để ông bà khuyên tôi đừng ly hôn.”
Tôi tức tối nói: “Làm gì có ai xử lý công việc như anh, tôi sắp nghi ngờ anh không muốn ly hôn rồi đấy.”
Phó Ngôn Trí im lặng rất lâu.
Có lẽ bóng tối đã bóc đi lớp ngụy trang cuối cùng của con người, tôi nghe giọng anh trầm thấp vang lên bên tai.
“Đúng là tôi không muốn ly hôn lắm.”
“Nhưng lúc đầu chúng ta đã thỏa thuận rồi mà!” Tôi còn chưa ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, vẫn cố gắng tranh luận. “Kết hôn một năm rồi ly hôn, giấy trắng mực đen viết rõ ràng, sao anh có thể nói mà không giữ lời?”
“Ừ.” Phó Ngôn Trí như đã mặc kệ tất cả. “Không muốn giữ lời nữa.”
“…Tại sao?”
Anh đột nhiên nghiêng người tới.
Khoảng cách lập tức trở nên quá gần, tim tôi nhảy thẳng lên cổ họng.
Hơi thở nhẹ nhàng của anh lướt qua má tôi. Tôi thậm chí còn cảm giác được ánh mắt nguy hiểm của anh đang rơi trên môi mình, khiến tôi vô thức mím môi.
Phó Ngôn Trí khẽ cười.
“Tôi thích em, em không nhìn ra sao?”
6
Tôi rất muốn hỏi ngược lại anh rằng tôi phải nhìn thế nào mới nhìn ra được.
Nhưng rõ ràng bây giờ không phải lúc bàn chuyện đó.
Tôi cố giả vờ bình tĩnh: “Để không phải ly hôn, đến lời nói dối như thế anh cũng bịa được à?”
“Em biết rất rõ tôi không nói dối.” Giọng Phó Ngôn Trí nghiêm túc. “Ôn Trúc, đừng trốn tránh chuyện ‘tôi thích em’.”
“…”
Bị sếp gọi cả họ lẫn tên nghe khó chịu thật đấy!
Cho dù là đang ở trên giường.
Tôi tự tiêu hóa cảm xúc rồi hỏi ngược lại: “Tại sao anh lại thích tôi?”
“Tôi cũng muốn biết.” Phó Ngôn Trí nói. “Con người mà có thể khống chế tình cảm của mình thì tốt biết bao.”
“Biết rõ em không thích tôi, biết rõ chúng ta chỉ kết hôn theo thỏa thuận, biết rõ sớm muộn gì em cũng rời khỏi tôi, nhưng tôi vẫn…” Anh nói từng chữ một, như tự mổ xẻ bản thân. “Không thể kiểm soát được mà thích em.”
Tim tôi đột nhiên thắt lại.
Có lẽ môi trường tối tăm rất dễ nảy sinh bầu không khí ám muội, ngay khoảnh khắc này tôi lại cảm thấy mối quan hệ giữa mình và Phó Ngôn Trí chẳng trong sáng chút nào.
Để chứng minh sự trong sáng, tôi bật đèn.
Phó Ngôn Trí không kịp phòng bị, cả người lập tức bị ánh sáng phơi bày trước mắt tôi.
Lúc này tôi mới phát hiện anh đỏ lắm.
Không chỉ mặt mà cả người cũng đỏ.
Hai cánh tay lộ ra ngoài áo ngắn tay đều đỏ lên. Da anh vốn trắng, giờ như phủ thêm một lớp hồng nhạt. Anh còn không cho tôi nhìn nhiều, lặng lẽ giấu tay vào chăn.
Thì ra anh không phải lúc nào cũng thành thạo ung dung như vẻ ngoài.
Sau khi bật đèn, Phó Ngôn Trí trở nên nhát hơn, còn bắt đầu lắp bắp: “Dù sao thì tôi cũng phải nói cho em biết, tôi thích em rồi.”
Đọc tiếp: Chương 4 →