Thái Tử Điện Hạ, Xin Thanh Toán
Chương 3
Ngài ngồi xuống bên cạnh ta, nghiêm túc hỏi:
“Uyên ương Tây Vực?”
Ta hạ giọng:
“Điện hạ, làm ăn quan trọng nhất là biết đóng gói.”
“Cô lại không biết Thái tử phi của mình còn biết làm ăn.”
Ta suýt sặc trà:
“Ai là Thái tử phi của ngài?”
“Nói nhầm.”
Ngài vỗ lưng cho ta.
“Là Thẩm cô nương bán điểm tâm.”
Ta nghi ngờ ngài cố ý, nhưng lại không có chứng cứ.
Yến tiệc qua nửa chừng, Lương Nguyệt Nhu bỗng đề nghị, hôm nay đã là yến thưởng hoa, chi bằng mọi người đều lấy những món đồ tự tay mình làm ra để cùng nhau phẩm bình.
Các quý nữ lần lượt lấy ra khăn thêu, quạt tròn và hương nang.
Ta hai tay trống không, chuyên tâm ăn bánh.
Lương Nguyệt Nhu lại sai tỳ nữ bưng tới một chiếc hộp.
Nắp hộp vừa mở, ta liếc mắt đã nhận ra chiếc hương nang cóc ghẻ kia.
Ta nhìn bên hông Thái tử, quả nhiên trống không.
“Nghe nói đây là đôi uyên ương Thẩm cô nương tự tay thêu cho điện hạ, trị giá tám trăm lượng.”
Lương Nguyệt Nhu cầm hương nang lên.
“Ta rất tò mò, rốt cuộc là chất liệu gì mà đắt đến vậy?”
Không ai trả lời.
Nàng ta vỗ tay, một phụ nhân được dẫn tới trước yến.
Chính là chủ sạp đã bán hương nang cho ta.
Phụ nhân quỳ xuống nói:
“Bẩm Hoàng hậu nương nương, chiếc hương nang này là do dân phụ thêu.
Đường kim thô vụng, chỉ bán hai văn tiền. Lúc Thẩm cô nương mua đi còn chê đôi uyên ương thêu giống cóc ghẻ, mặc cả với dân phụ hồi lâu.”
Ta không ngờ bà ấy ngay cả chuyện mặc cả cũng khai ra.
Cả yến im lặng trong chốc lát, rất nhanh sau đó tiếng bàn tán nổi lên.
Lương Nguyệt Nhu nhìn ta:
“Thẩm cô nương, ngươi còn gì để nói?”
Ta đặt miếng bánh đang cắn dở xuống:
“Có. Hai văn tiền cũng là tiền, lúc ấy ta chỉ còn hai mươi bảy văn, đương nhiên phải tiết kiệm.”
“Ngươi giả mạo là đồ tự tay mình thêu, khai giá tám trăm lượng, lừa lấy bạc thưởng của Đông Cung, vậy mà còn dám cưỡng từ đoạt lý?”
“Chuyện này quả thật ta đuối lý.”
Sắc mặt Hoàng hậu đã trầm xuống:
“Thừa Cảnh, chuyện này có thật không?”
Thái tử ngồi ngay ngắn giữa yến, không trả lời.
Lương Quốc cữu nhân cơ hội đứng dậy:
“Nương nương, nữ tử này không chỉ lừa lấy bạc thưởng. Thần đã điều tra rõ, nàng ta là con gái của tội thần Thẩm Nghiễn. Năm đó Thẩm Nghiễn tham ô ngân lượng cứu tế, chứng cứ xác thực. Nữ tử này che giấu thân phận tiếp cận Thái tử, e rằng còn có mưu đồ khác.”
Ánh mắt những người xung quanh lập tức thay đổi.
Trường Ninh định lên tiếng giúp ta, nhưng bị ta nhẹ nhàng kéo lại.
Chuyện lừa tiền là do ta làm, không cần thiết phải để nàng cùng chịu mắng.
Ta quỳ xuống trước yến:
“Hương nang không phải do thần nữ thêu, tám trăm lượng cũng là thần nữ tùy miệng bịa ra. Thần nữ tiếp cận Thái tử chỉ vì trong nhà thiếu tiền, muốn lừa chút bạc thưởng, không có mưu đồ nào khác.”
Lương Nguyệt Nhu truy hỏi:
“Ngươi luôn miệng nói ngưỡng mộ điện hạ, cũng là giả sao?”
Ta theo bản năng nhìn về phía Thái tử.
Ngài cũng đang nhìn ta, thần sắc không khác ngày thường là bao.
Không hiểu vì sao, ta bỗng không muốn trả lời cho lắm.
Nhưng chuyện đã đến nước này, giả ngốc cũng vô dụng.
Ta cúi đầu:
“Là giả.”
“Thần nữ chưa từng thật lòng ngưỡng mộ Thái tử. Những lời đó, đều là vì bạc thưởng.”
Thái tử vẫn không lên tiếng.
Trong lòng ta chẳng hiểu sao lại có chút nghèn nghẹn.
Chuyện này rất không hợp lý.
Theo quy củ làm ăn, ngài trả tiền, ta tỏ tình, tiền hàng sòng phẳng. Bây giờ hàng giả bị vạch trần trước mặt mọi người, người mua tức giận cũng rất bình thường.
Hoàng hậu lạnh giọng:
“Lừa dối trữ quân, giả mạo quan quyến. Người đâu, áp nàng vào Đại Lý Tự điều tra.”
Thị vệ bước lên, ta ngoan ngoãn đưa tay ra.
“Khoan đã.”
Thái tử cuối cùng cũng lên tiếng.
Ngài đứng dậy đi tới trước mặt ta, nhận lấy chiếc hương nang trong tay Lương Nguyệt Nhu, buộc lại vào bên hông mình.
Hoàng hậu cau mày:
“Thừa Cảnh, con đang làm gì vậy?”
“Giá của chiếc hương nang này, từ đầu cô đã biết.”
Sắc mặt Lương Nguyệt Nhu hơi đổi:
“Điện hạ đã biết, vì sao vẫn cho nàng ta một ngàn lượng?”
“Cô cam tâm tình nguyện.”
“Nhưng chính miệng nàng ta vừa thừa nhận, nàng ta căn bản chưa từng ngưỡng mộ ngài!”
Thái tử rũ mắt nhìn ta, dường như còn khẽ cười.
“Nàng đang giận dỗi với cô, nói vài câu tức giận mà thôi.”
Ta ngẩng đầu nhìn ngài:
“Hả?”
Thái tử đưa tay kéo ta từ dưới đất đứng dậy.
Lương Quốc cữu trầm giọng:
“Điện hạ, nữ tử này là hậu nhân của tội thần, không danh không phận. Ngài che chở nàng ta như vậy, e rằng khó chặn được miệng lưỡi thiên hạ.”
“Ai nói nàng không danh không phận?”
Thái tử lấy từ trong tay áo ra nửa miếng ngọc bội long phụng, lại nắm lấy miếng ngọc cũ ta đã đeo bên cổ nhiều năm.
Hai miếng ngọc nhẹ nhàng ghép lại, kín kẽ không chút sai lệch.
Cả yến lập tức im phăng phắc.
Ta nhìn ngọc, rồi lại nhìn ngài, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ:
Thứ này hóa ra không phải do mẫu thân để lại cho ta, chờ lúc túng thiếu đem bán lấy tiền sao?
Thái tử siết chặt tay ta, trước mặt Hoàng hậu, Quốc cữu và toàn bộ khách khứa, từng chữ từng chữ nói:
“Thẩm Đào Yêu không phải con gái tội thần trèo cao Đông Cung.”
“Nàng từ nhỏ đã có hôn ước với cô.”
“Nàng là Thái tử phi chưa qua cửa của cô.”
05
Ta nhìn chằm chằm hai miếng ngọc bội đã ghép thành một, hồi lâu không nói nên lời.
Thảo nào Thái tử chịu bỏ một ngàn lượng mua cóc ghẻ.
Hóa ra người ta lừa không phải khách hàng, mà là vị hôn phu.
Hoàng hậu là người phản ứng đầu tiên:
“Hôn ước này chưa từng được ghi vào tông sách.”
Thái tử lấy ra một phong hôn thư cũ:
“Tiên đế đích thân ban hôn, chỉ vì Thẩm gia gặp họa nên mới tạm thời gác lại.”
Hoàng hậu còn muốn nói gì đó, Thái tử đã nắm tay ta rời khỏi yến tiệc.
Đến chỗ không có người, ta lập tức hất tay ngài ra:
“Điện hạ, hôn ước là thật sao?”
“Ngọc bội là thật, Tiên đế ban hôn cũng là thật.”
“Còn hôn thư?”
“Bùi Chiếu viết bổ sung hôm kia.”
Bùi Chiếu đứng cách đó không xa lập tức tuyên bố:
“Thần chỉ mài mực, chữ là điện hạ tự tay mô phỏng.”
Thái tử nhìn hắn một cái.
Bùi Chiếu quay người bỏ đi:
“Thần đột nhiên bị điếc.”
Ta ôm ngực:
“Giả tạo hôn thư của Tiên đế là tội gì?”
“Khinh quân.”
“Có bị chém đầu không?”
“Có.”
Ta lùi về sau một bước:
“Vậy ngài cách xa ta một chút, đừng để máu bắn lên người ta.”
Thái tử bị ta chọc đến bật cười vì tức.
Ngài nói với ta, vụ án của phụ thân ta còn có ẩn tình, Lương Quốc cữu rất có thể mới là kẻ tham ô ngân lượng cứu tế. Hôm nay Lương gia cố ý vạch trần ta, cũng là vì sợ ta tiếp tục ở bên cạnh ngài.
“Nàng tạm thời giả làm vị hôn thê của cô, cô sẽ giúp nàng điều tra lại vụ án cũ.”
Ta hỏi:
“Có tiền công không?”
“Bạc thưởng trước đây không cần trả lại.”
“Thành giao.”
Đọc tiếp: Chương 4 →