Quà Chia Tay

Chương 3



Dựa vào gương mặt đáng yêu của con và những kỹ năng dựng clip tôi vất vả học được, cũng tích lũy được chút fan.

Những đơn lẻ tẻ và quảng cáo thỉnh thoảng cũng đủ giúp hai mẹ con sống ổn, thậm chí còn dư ra chút ít.

Tôi tưởng rằng nghỉ việc rồi, tức là đã thật sự cắt đứt mọi liên quan đến Giang Dật Phong.

Nhưng sự thật chứng minh tôi đã nghĩ quá đơn giản.

Anh cầm kết quả xét nghiệm huyết thống tìm tới tận cửa.

Tôi không thấy bất ngờ.

Tối qua, khi tôi tắm cho con, con bé cứ lưỡng lự mãi, mặt mày ủ dột, rõ ràng là có tâm sự nhưng không biết mở lời thế nào.

Tôi giả vờ không biết, tiếp tục gội đầu cho nó.

Một lúc sau, nó mới rụt rè nói:

“Mẹ ơi, hôm nay con lại thấy chú đó ở trường.”

Tôi không nói gì, vẫn tiếp tục động tác trên tay.

Dường như sợ tôi tức giận, nó vội giơ tay lên cam đoan:

“Chú ấy không nói gì với con đâu, chỉ xoa đầu con rồi đi luôn mà.”

“Mẹ, mẹ không giận chứ?”

Nhìn ánh mắt rụt rè của con, tôi thở dài, có chút bất lực.

Với trẻ con, cha mẹ là tất cả của thế giới.

Khi Đào Lạc bắt đầu biết nói, từ đầu tiên con gọi là “mẹ”.

Từ thứ hai, là “ba”.

Nhưng cuối cùng… chẳng ai đáp lại.

Khi con bé ba tuổi, nó từng hỏi tôi vì sao các bạn nhỏ đều có ba mẹ, mà nó chỉ có mẹ.

Đối diện với sự tò mò của con, tôi không chọn giấu giếm, cũng không lừa gạt, lại càng không viện cớ nói ba chỉ đi xa.

Tôi nói với con:

“Con có ba, chỉ là mẹ và ba con không lựa chọn bên nhau, thậm chí có lẽ ba còn không biết là trên đời này có con.”

“Con có thể chọn đi tìm ba, cũng có thể sống cùng ba, nhưng điều kiện là mẹ không chắc ba sẽ chấp nhận con. Tự ý sinh con ra là lỗi của mẹ.”

Tôi cho con xem ảnh Giang Dật Phong, con rất thông minh, trí nhớ trẻ con rất tốt.

Chỉ cần liếc một cái ở trường mẫu giáo, nó đã nhận ra anh.

Nhưng nó không lựa chọn bước đến.

6

Căn phòng khách vốn nhỏ hẹp, lại chất đầy đồ đạc, giờ có thêm một người càng trở nên chật chội.

Giang Dật Phong ngồi trên ghế sofa đơn, đặt tờ giấy được đánh dấu “Giám định huyết thống” lên bàn trà.

“Giải thích đi.”

Tôi rót cho mình một ly nước, ánh mắt điềm tĩnh.

“Giải thích cái gì?”

“Tôi làm sao mà có thai? Hay vì sao lại sinh đứa bé?”

“Hoặc là vì sao lại lừa tôi rằng đứa trẻ không phải con tôi?”

“Nếu là cái sau, thì tôi chỉ muốn tránh rắc rối.”

“Nếu là cái trước, thì anh rõ hơn tôi đấy.”

Lần cuối cùng năm năm trước, là sau khi tốt nghiệp không lâu.

Khi ấy, chúng tôi đã gần một tháng không gặp, cũng không liên lạc.

Kể từ khi tôi hỏi anh câu đó trong xe, Giang Dật Phong chỉ đáp một câu “Tốt nghiệp rồi”, từ đó chúng tôi chưa từng gặp lại.

À không, từng chạm mặt vài lần.

Lúc ấy, ai cũng bận rộn tìm việc, tụ tập, tiệc tùng rượu bia tán gẫu, mạnh ai nấy khoác lác.

Ngày nào cũng là những cuộc hẹn không dứt, mà bận nhất phải kể đến Giang Dật Phong.

Nhưng bận rộn đến đâu, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến đời sống riêng của anh.

Ba ngày trước lễ tốt nghiệp, tức nửa tháng sau khi cắt đứt liên lạc, bạn cùng phòng tôi đã gần đi hết.

Chỉ còn lại tôi và cô bạn giường đối diện.

Hôm đó, sau khi gửi một phần hành lý, tôi quay về ký túc, thấy Ôn Linh đang soi gương tô son.

Dưới lầu, chiếc xe màu đen quen thuộc ấy đang đậu.

Giang Dật Phong vẫn như vậy, muốn làm gì chẳng cần tránh né ai.

Càng không bận tâm đến cảm nhận của người khác.

Điện thoại trên bàn rung lên, cô ấy vội vàng nghe máy. Không biết bên kia nói gì, khóe miệng cô cong lên một nụ cười ngọt ngào.

Dù cô ấy quay lưng lại với tôi, tôi vẫn nhận ra giọng của Giang Dật Phong.

Tôi muốn làm ngơ, nhưng tiếng nói dịu dàng ấy lại cứa vào tim tôi.

Sau khi dập máy, Ôn Linh quay đầu bắt gặp ánh mắt tôi, nụ cười trong mắt càng thêm vô sỉ khi thấy vẻ mặt tôi chưa kịp che giấu.

Lúc rời đi, cô ta nói:

“Kỷ Tình, chị độc chiếm anh ấy ba năm, em cũng thèm ba năm rồi đấy.”

“Giờ hai người chia tay rồi, chị đừng có bày ra vẻ như em cướp người yêu chị.”

Nói xong, cô ta giẫm giày cao gót xuống lầu.

Còn tôi, ngón tay đang dừng lại trên màn hình cuộc gọi, mãi không dám ấn xuống.

Hóa ra, chúng tôi đã chia tay rồi.

Mà tôi – người trong cuộc, ngay cả tư cách được nói lời chia tay cũng không có.

Còn phải nghe tin từ miệng người khác.

Nước mắt không kiềm được rơi xuống, nhỏ lên màn hình điện thoại. Tôi run tay định thoát ra,

Nhưng lại lỡ ấn nhầm — gọi đi.

Tôi hoảng hốt muốn tắt máy.

Nhưng rồi… lại không làm vậy.

Trong lòng còn chút ảo tưởng mỏng manh:

Thử xem sao, lỡ đâu anh ấy nghe máy thì sao?

Nhưng nếu anh thực sự nghe, tôi biết nói gì?

Hỏi thẳng rằng chúng ta chia tay rồi à? Hay hỏi anh có muốn chia tay không?

Tay tôi khẽ run, mấy giây chờ máy dài như hàng giờ đồng hồ.

Tim đập thình thịch, rồi chìm dần, nặng trĩu.

Sợ anh bắt máy, nhưng càng sợ anh không bắt.

Hai giây sau, cuộc gọi bị dập thẳng.

Khoảnh khắc ấy, tai tôi ù đi.

Lờ mờ, tôi nghe thấy tiếng tim mình đập.

Từng nhịp từng nhịp như gõ mạnh vào dây thần kinh, nặng nề và chấn động.

7

Chiều hôm đó, tôi lập tức thu dọn hành lý rời khỏi ký túc xá.

Cũng không liên lạc lại với Giang Dật Phong nữa, cho đến khoảng một tuần sau,

Chúng tôi gặp nhau trong buổi họp lớp chia tay, anh đi cùng Ôn Linh.

Trong phòng tiệc vang lên những tiếng xì xào bàn tán.

Tôi giả vờ không nghe thấy, im lặng ăn cơm, thỉnh thoảng đáp lại vài câu chào hỏi xã giao.

Cho đến lúc tan tiệc, trên đường về, tôi nhận được cuộc gọi từ Giang Dật Phong — cuộc gọi đầu tiên sau gần một tháng.

Lý trí bảo tôi đừng nghe, nhưng tay vẫn vô thức bấm nhận.

“Cô đang ở đâu?”

Giọng điệu quen thuộc, giọng nói quen thuộc.

Chỉ một câu hỏi ấy thôi, bức tường tôi cố gắng xây lên trong lòng lập tức sụp đổ.

Mũi tôi cay xè, cố gắng làm giọng mình nghe bình thường.

Tôi không kìm được, báo ra địa chỉ.

Anh chỉ để lại một câu: “Chờ tôi.”

Rồi cúp máy.

Đêm đó, tôi đã chờ suốt bốn tiếng.

Chờ đến khi con phố nhộn nhịp dần vắng bóng người, đến khi những hàng quán dẹp tiệm đóng cửa.

Tôi mới nhận ra: hy vọng, chẳng qua chỉ là lâu đài cát.

Một cơn sóng hiện thực ập đến, có thể cuốn sạch không còn dấu vết.

Khi Giang Dật Phong đến nơi, tôi đã đợi gần sáu tiếng.

Anh ra hiệu cho tôi lên xe. Tôi vịn cột xe buýt, đứng dậy từng chút một, bước chân tê cứng.

Anh mở miệng: “Có chút việc nên bị chậm.”

Nhìn thấy môi tôi tái nhợt vì lạnh, anh cau mày: “Tôi không đến, cô không biết gọi điện cho tôi à?”

“Định chờ cả đêm sao?”

Tôi lấy điện thoại ra — đã tắt nguồn từ lâu.

Giang Dật Phong im lặng.

Một lúc sau, tôi nói:

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...