Kỷ Miên Đăng từ nhỏ đã có một thói quen rất kỳ lạ

Chương 3



Tống Vãn Ninh vốn chỉ vô thức nhìn qua.

Nhưng đúng khoảnh khắc nhìn thấy dòng tên trên đó, bà đột nhiên đứng ch/ết lặng.

Kỷ Trường Phong nhận ra sự khác thường.

“Vãn Ninh?”

Bà không trả lời.

Đôi mắt chỉ nhìn chằm chằm vào tờ giấy trong tay b/ác s/ĩ.

Môi bà bắt đầu run.

“Cho tôi…”

“Cho tôi xem một chút được không?”

B/ác s/ĩ hơi ngạc nhiên.

Tống Vãn Ninh bước lên.

“Tên người đó…”

“Có phải là…”

Bà không nói hết câu.

Bởi bà đã nhìn rõ.

Ba chữ.

Một cái tên mà bà tưởng rằng cả đời này mình sẽ không bao giờ nhìn thấy nữa.

Kỷ Hoài Dữ.

Ầm một tiếng.

Tập hồ sơ trong tay Tống Vãn Ninh rơi xuống đất.

Kỷ Trường Phong lập tức đỡ lấy vợ.

“Em sao vậy?”

Tống Vãn Ninh nắm chặt cánh tay chồng.

Sắc mặt bà trắng đến đáng s/ợ.

“Trường Phong…”

“Cái tên này…”

Kỷ Trường Phong cúi xuống nhìn.

Chỉ một giây sau, vẻ mặt ông cũng thay đổi.

Hai vợ chồng đứng bất động.

Kỷ Minh Dã nhìn cha mẹ.

“Bố mẹ biết người này sao?”

Không ai trả lời.

Tống Vãn Ninh đột nhiên quay đầu.

“Người h/iến đâu?”

B/ác s/ĩ đáp:

“Đã được đưa sang phòng lấy m/áu.”

“Tôi muốn gặp cậu ấy.”

“Nhưng người h/iến nói không muốn…”

“Tôi nhất định phải gặp.”

Giọng bà đột nhiên vỡ ra.

“Xin b/ác s/ĩ.”

“Cho tôi gặp cậu ấy.”

Mấy người c/on tr/ai chưa từng thấy mẹ như vậy.

Kỷ Minh Dã cau mày.

“Mẹ, người đó là ai?”

Tống Vãn Ninh vẫn không trả lời.

Bà cúi xuống nhặt tập hồ sơ.

Đôi tay run đến mức gần như không cầm nổi giấy.

Hai mươi sáu năm trước.

Bà mới hai mươi t/uổi.

Đ/ứa c/on đầu lòng chào đời sớm hơn dự kiến.

Bà chỉ kịp nghe thấy một tiếng kh/óc rất nhỏ.

Sau đó y tá đã bế đ/ứa tr/ẻ đi.

Mấy giờ sau, b/ác s/ĩ nói với bà rằng đ/ứa b/é không giữ được.

Khi ấy bà nằm trên giường b/ệnh, kh/óc đến ngất đi.

Đ/ứa tr/ẻ thậm chí chưa từng được bà ôm một lần.

Nhưng trước khi s/inh, hai vợ chồng đã đặt tên cho c/on.

Nếu là c/on tr/ai.

Sẽ gọi là Kỷ Hoài Dữ.

Cái tên ấy chỉ từng xuất hiện trên một bộ hồ sơ.

Sau đó trở thành điều cấm kỵ mà hai vợ chồng không bao giờ nhắc lại.

Nhiều năm sau, họ lần lượt có thêm năm người c/on tr/ai.

Rồi cuối cùng có Miên Đăng.

Nỗi đ/au năm ấy dần bị thời gian phủ kín.

Đến mức đôi khi Tống Vãn Ninh còn cảm thấy chuyện ấy giống như một giấc mơ.

Vậy mà hôm nay.

Cái tên đã biến mất hai mươi sáu năm lại xuất hiện.

Trong hồ sơ của một người sống.

Một người vừa h/iến m/áu cho Kỷ Hoài Châu.

“Không thể nào…”

Tống Vãn Ninh lẩm bẩm.

“Không thể nào.”

Kỷ Trường Phong siết chặt vai bà.

“Có thể chỉ trùng tên.”

“Đúng.”

Bà lập tức gật đầu.

Giống như đang cố thuyết phục chính mình.

“Chắc chắn chỉ là trùng tên.”

“Trên đời nhiều người như vậy.”

“Trùng tên thôi.”

Ngay lúc ấy, một giọng tr/ẻ c/on vang lên từ phía sau.

“Mẹ.”

Tống Vãn Ninh quay lại.

Kỷ Miên Đăng không biết đã đứng sau lưng bà từ lúc nào.

Cô b/é ôm hộp quà trong lòng.

“Mẹ đừng kh/óc.”

Tống Vãn Ninh ngồi xổm xuống.

“Miên Miên…”

Cô b/é lấy tay lau khóe mắt mẹ.

Sau đó chỉ về phía cuối hành lang.

“Anh đi rồi.”

Cả người Tống Vãn Ninh cứng lại.

“C/on nói ai?”

“Anh.”

“Anh nào?”

Miên Đăng chớp mắt.

Dường như không hiểu vì sao mẹ lại hỏi một câu kỳ lạ như vậy.

Rồi em giơ hai bàn tay lên.

Một bàn tay năm ngón.

Bàn tay kia thêm một ngón.

“Sáu.”

Không khí trên hành lang như đông cứng.

Kỷ Minh Dã chậm rãi quay đầu.

Kỷ Tự Xuyên không còn cười.

Ngay cả Kỷ Trường Phong cũng nhìn chằm chằm c/on g/ái.

Tống Vãn Ninh cảm thấy m/áu trong người mình lạnh đi.

Bà nắm lấy hai vai Miên Đăng.

“Miên Miên.”

“C/on vừa nói ai tới?”

“Anh thứ sáu.”

“C/on đã gặp người đó?”

“Gặp rồi.”

“Ở đâu?”

Miên Đăng chỉ vào thang máy.

“Vừa nãy.”

Tống Vãn Ninh lập tức nhớ tới người đàn ông mặc áo khoác đen.

Bà đứng bật dậy.

Nhưng Miên Đăng kéo tay mẹ lại.

“Anh đi rồi.”

“Anh ấy nói gì với c/on?”

Cô b/é lắc đầu.

“Anh không nói.”

“Vậy sao c/on biết đó là anh?”

Lần này Miên Đăng im lặng rất lâu.

Em cúi đầu nhìn hộp quà.

Một lát sau, em nhỏ giọng.

“Vì c/on vẫn luôn biết mà.”

Tống Vãn Ninh nhìn c/on g/ái.

Bỗng nhiên bà nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra suốt bốn năm qua.

Sáu người anh.

Bức tranh có sáu cậu c/on tr/ai.

Chiếc ghế trống cạnh cửa sổ.

Sáu phần quà mỗi dịp s/inh nh/ật.

Câu nói năm bốn t/uổi của Miên Đăng.

“C/on không biết tên.”

“Anh ấy chưa nói cho c/on.”

Những chuyện mà cả nhà vẫn cho rằng chỉ là trí tưởng tượng của một đ/ứa tr/ẻ, vào giây phút này bỗng nối lại thành một đường khiến người ta lạnh sống lưng.

Tống Vãn Ninh nhìn hộp quà trong tay c/on g/ái.

“Miên Miên.”

Giọng bà run lên.

“C/on chuẩn bị cái này cho ai?”

Cô b/é ngẩng đầu.

“Cho anh.”

“Anh nào?”

Miên Đăng lại chỉ sáu ngón tay.

Tống Vãn Ninh gần như không thể thở nổi.

“C/on đã biết anh ấy từ bao giờ?”

Miên Đăng suy nghĩ.

Câu hỏi này dường như quá khó đối với một đ/ứa tr/ẻ bảy t/uổi.

Cuối cùng em chỉ có thể nói:

“Lâu lắm rồi.”

“Lúc c/on còn nhỏ xíu đã biết.”

“Vậy tại sao c/on chưa từng nói tên anh ấy?”

“Vì c/on không biết.”

“Bây giờ thì sao?”

Cô b/é nhìn tờ hồ sơ trong tay mẹ.

Trên đó có ba chữ Kỷ Hoài Dữ.

Miên Đăng nhìn thật lâu.

Sau đó đôi mắt cong lên.

“Bây giờ c/on biết rồi.”

Em đọc từng chữ một, còn hơi vụng về.

“Kỷ.”

“Hoài.”

“Dữ.”

Tống Vãn Ninh bật kh/óc.

Hai mươi sáu năm trước, bà từng tự tay viết ba chữ ấy vào ô tên của c/on tr/ai trên hồ sơ s/inh.

Hai mươi sáu năm sau.

Đ/ứa c/on g/ái út mà bà vẫn cho rằng không biết đếm, đứng giữa hành lang b/ệnh v/iện, gọi lại cái tên ấy.

Một cái tên mà trong nhà chưa từng có bất kỳ ai nói cho em biết.

CHƯƠNG 2

Hành lang b/ệnh v/iện im phăng phắc.

Không ai trong nhà họ Kỷ lên tiếng.

Ba chữ Kỷ Hoài Dữ vừa được Miên Đăng đọc ra vẫn như còn quanh quẩn bên tai.

Kỷ Minh Dã là người đầu tiên hoàn hồn.

Hắn nhìn mẹ, rồi nhìn em g/ái.

“Mẹ.”

“Rốt cuộc Kỷ Hoài Dữ là ai?”

Tống Vãn Ninh nhắm mắt.

Nước mắt vẫn không ngừng chảy xuống.

Có những chuyện bà tưởng mình đã chôn sâu hai mươi sáu năm.

Sâu đến mức ngay cả năm người c/on tr/ai cũng chưa từng biết mình từng có một người anh.

Thế nhưng giờ phút này, bà không thể giấu nữa.

“Là anh của các c/on.”

Kỷ Minh Dã sững người.

Kỷ Tự Xuyên lập tức đứng thẳng.

“Anh?”

Tống Vãn Ninh gật đầu.

“C/on đầu lòng của mẹ và bố.”

“Anh ấy lớn hơn Hoài Châu ba t/uổi.”

Kỷ Nam Tinh ngơ ngác.

“Nhưng tại sao bọn c/on chưa từng nghe bố mẹ nói?”

Bà không trả lời ngay.

Kỷ Trường Phong thay vợ nói tiếp.

“Bởi vì năm đó b/ác s/ĩ nói anh các c/on không còn nữa.”

Cả năm người đều im lặng.

Kỷ Minh Dã quay đầu nhìn tờ hồ sơ.

“Vậy người vừa h/iến m/áu…”

“Bố không biết.”

Kỷ Trường Phong siết chặt nắm tay.

“Chưa thể chắc chắn.”

“Có thể chỉ trùng tên.”

Miên Đăng lập tức lắc đầu.

“Không trùng.”

Mọi người đồng loạt nhìn em.

Cô b/é ôm hộp quà.

“Là anh.”

Kỷ Trường Phong nhìn c/on g/ái rất lâu.

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...