Cuốn Sổ Của Thiên Kim Thật

Chương 1



Cả mạng đều biết cô c/on g/ái ruột tám tu/ổi vừa được nhà họ Tống tìm về có một tật x/ấu cực kỳ khó coi.

Tham tiền.

Tiền mừng t/uổi của mình, tôi giữ chặt.

Tiền anh tr/ai mượn, thiếu một đồng tôi cũng đòi.

Thậm chí có lần một đồng xu lăn xuống gầm tủ, tôi nằm sấp xuống sàn, thò cả cánh tay vào trong chỉ để móc nó ra.

Mẹ ruột nhìn thấy cảnh ấy, sắc mặt khó coi suốt cả buổi tối.

Bà nói tôi đã trở về làm thiên kim nhà họ Tống thì phải học lại quy củ.

Sau đó, bà đăng ký cho tôi tham gia một chương trình truyền hình chuyên “uốn nắn” những đ/ứa tr/ẻ có thói quen x/ấu.

Ngày ghi hình đầu tiên, MC ngồi đối diện tôi, hỏi ngay trước hàng triệu khán giả đang xem livestream.

“An An, bây giờ em đã có một gia đình rất giàu rồi.”

“Vì sao em vẫn coi trọng tiền như thế?”

Tôi im lặng một lúc.

Sau đó lấy từ trong ba lô ra một cuốn sổ nhỏ đã cũ đến mức bốn góc đều cong lên.

Tôi lật từng trang.

“Vì em vẫn chưa trả hết.”

MC sửng sốt.

“Trả gì cơ?”

Tôi cúi đầu nhìn những dòng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo do chính mình viết.

“Bà Lý từng mua cơm cho em 47 lần.”

“Chú bán bánh bao cho em ăn chịu 23 bữa sáng.”

“Ông Tôn chạy xe điện ba bánh chở em đến trường những hôm trời mưa.”

“Còn dì Trương cho em tiền mua sách…”

Tôi ngẩng lên.

“Họ đều bảo em không cần trả.”

“Nhưng em đã ăn cơm của người ta.”

“Không thể vì họ không đòi mà coi như mình chưa từng n/ợ.”

Ống kính chậm rãi hướng xuống cuốn sổ.

Từng cái tên.

Từng khoản tiền.

Có khoản chỉ 2 tệ.

Có khoản 5 tệ.

Có khoản thậm chí chỉ là một chiếc bánh bao giá 1 tệ rưỡi.

Phòng livestream đang đầy những bình luận m/ắng tôi “tham tiền” bỗng nhiên im bặt.

Vài giây sau.

Bình luận bắt đầu chạy nhanh đến mức gần như không đọc nổi.

1.

Ngày thứ 6 sau khi được đưa về nhà họ Tống, tôi làm mẹ ruột m/ất m/ặt ngay trong buổi tiệc giới thiệu c/on g/ái.

Nguyên nhân chỉ vì một tờ tiền.

Không biết vị khách nào đ/ánh r/ơi nó bên cạnh bàn tiệc.

Tôi vừa nhìn thấy liền cúi xuống nhặt.

Nhưng bàn tay còn chưa chạm tới, một chiếc giày cao gót đã đè lên mép tờ tiền trước mặt tôi.

Tôi ngẩng đầu.

Người đứng đó là mẹ ruột của tôi, Lâm Nhược Vân.

Bà vẫn giữ nụ cười dịu dàng dành cho khách khứa, nhưng ánh mắt nhìn tôi đã có chút c/ảnh c/áo.

“An An.”

“Đứng dậy.”

“Tối nay có rất nhiều khách.”

Tôi chỉ vào dưới ch/ân bà.

“Mẹ giẫm lên tiền rồi.”

Lâm Nhược Vân khẽ s/iết môi.

“Một tờ tiền thôi.”

“Không cần nhặt.”

Tôi càng không hiểu.

“Tại sao?”

“Bẩn.”

“Nhưng lau sạch là được mà.”

Mấy người đứng gần đó nghe thấy, lập tức quay sang nhìn.

Tối nay vốn là buổi tiệc nhà họ Tống tổ chức riêng để công bố với bên ngoài rằng cô c/on g/ái bị th/ất l/ạc tám năm cuối cùng cũng đã được tìm về.

Tôi mặc chiếc váy mà quản gia nói có giá hơn hai vạn tệ.

Trên tóc còn cài một chiếc kẹp đính đá mà tôi không dám hỏi giá.

Xung quanh toàn là những người ăn mặc đẹp đẽ.

Thế nhưng lúc này, cô c/on g/ái ruột duy nhất của nhà họ Tống lại ngồi xổm xuống trước mặt mọi người chỉ để lấy một tờ tiền bị giẫm dưới đất.

Một vị phu nhân đứng cạnh Lâm Nhược Vân bật cười.

“Tr/ẻ c/on lớn lên trong hoàn cảnh khác nhau quả nhiên không giống nhau.”

“Nhược Vân, muốn dạy c/on b/é thành một thiên kim thật sự chắc còn lâu đấy.”

Nụ cười trên mặt mẹ tôi càng miễn cưỡng.

Bà nhìn xuống tôi.

“An An, nhà mình không thiếu số tiền này.”

Tôi gật đầu.

“C/on biết.”

“Vậy thì b/ỏ đi.”

“Nhưng nhà mình không thiếu tiền thì tiền cũng đâu tự b/iến thành giấy b/ỏ đi.”

Bà không nói được gì nữa.

Tôi nhẹ nhàng kéo tờ tiền khỏi gót giày bà.

Một góc bị nhăn.

Tôi dùng lòng bàn tay miết lại mấy lần, sau đó mới c/ẩn th/ận b/ỏ vào túi.

Tiếng cười khe khẽ lại vang lên xung quanh.

Tôi không để ý.

Bởi vì tôi đã tính rồi.

Tờ tiền này đủ mua cho bà Lý gần một tuần th/uốc đ/au khớp.

V/ứt đi rất phí.

Đúng lúc ấy, một giọng nói từ phía sau vang lên.

“Em thiếu tiền đến vậy à?”

Tôi quay đầu.

Anh tr/ai ruột của tôi, Tống Minh Hạo, đang dựa bên cạnh chiếc bàn dài.

Anh mười sáu t/uổi.

Từ ngày tôi trở về, anh chưa từng gọi tôi một tiếng em g/ái.

Tống Minh Hạo nói rằng trước đây trong nhà chỉ có một mình anh.

Bây giờ tự nhiên xuất hiện thêm một đ/ứa em g/ái, anh chưa quen.

Tôi cảm thấy chuyện đó rất bình thường.

Tôi sống bên ngoài tám năm cũng đâu thể vừa gặp đã lập tức coi tất cả bọn họ là người thân.

Thế nhưng Tống Minh Hạo dường như không thích câu trả lời ấy của tôi.

Anh bước tới.

“Thích tiền đúng không?”

Tôi thành thật gật đầu.

“Thích.”

Anh bật cười.

Sau đó lấy ví ra.

Một xấp tiền được rút khỏi ví rồi tung thẳng lên không trung.

Những tờ tiền lập tức r/ơi xuống sàn đá sáng bóng.

Có vài tờ còn bay đến tận ch/ân khách khứa.

Cả phòng tiệc dần yên tĩnh.

Tống Minh Hạo khoanh tay.

“Nhặt đi.”

“Nhặt hết thì anh cho em.”

Tôi nhìn tiền dưới đất.

Lại nhìn anh.

“Thật à?”

“Thật.”

Thế là tôi bắt đầu nhặt.

Một tờ.

Hai tờ.

Ba tờ.

Tôi chẳng cảm thấy có gì đ/áng x/ấu h/ổ.

Tiền nằm dưới đất mà không nhặt mới đ/áng tiếc.

Máy quay của mấy phóng viên đang chĩa thẳng vào tôi.

Có người ghé tai nhau thì thầm.

Tống Minh Hạo càng nhìn càng đắc ý.

“Chậm thôi.”

“Không ai tr/anh với em đâu.”

Tôi không đáp.

Sau khi nhặt hết, tôi ngồi ngay bên cạnh bàn, ngh/iêm t/úc đếm lại hai lượt.

Ba nghìn sáu trăm tệ.

Tôi rút ba trăm tệ.

Ba nghìn ba trăm còn lại được xếp ngay ngắn rồi đưa cho Tống Minh Hạo.

Anh sững người.

“Làm gì?”

“Trả anh.”

“Anh đã bảo nhặt được thì cho em.”

“Em không cần nhiều như vậy.”

Tôi giơ ba tờ tiền trong tay lên.

“Em chỉ lấy 300.”

Tống Minh Hạo cau mày.

“Có ý gì?”

“Anh n/ợ em.”

Sắc mặt anh lập tức thay đổi.

“Anh n/ợ em lúc nào?”

“Tối hôm kia.”

Tôi bắt đầu tính cho anh nghe.

“Bà nội cho em sáu bao lì xì.”

“Anh nói tr/ẻ c/on giữ nhiều tiền không an toàn nên cầm giúp em.”

“Sau đó anh và bạn gọi đồ ăn đêm.”

“Anh lấy 300 tệ trong số đó để trả.”

Tôi nhìn anh rất ngh/iêm t/úc.

“Em hỏi quản gia rồi.”

“Tiền lì xì đó là của em.”

“Cho nên anh đã dùng tiền của em.”

Mấy vị khách đứng gần lập tức quay mặt đi.

Nhưng tôi vẫn nghe thấy tiếng cười.

Tai Tống Minh Hạo đỏ lên.

“Có 300 thôi mà em cũng tính?”

“Có.”

“Em có cần keo kiệt vậy không?”

Tôi suy nghĩ.

“Nhưng anh có tiền.”

“Có.”

“Vậy tại sao anh không dùng tiền của anh?”

Anh ngh/ẹn lời.

Tôi tiếp tục hỏi:

“Anh có rất nhiều tiền nhưng lại lấy 300 của em.”

“Bây giờ em lấy lại tiền của mình thì anh bảo em keo kiệt.”

“Vậy rốt cuộc ai thích tiền hơn?”

Lần này có người thật sự bật cười thành tiếng.

Tống Minh Hạo lập tức quay đầu nhìn.

Người kia ho khan, g/iả v/ờ uống rượu.

Anh tr/ai tôi t/ức đến mức đưa tay muốn lấy ba tờ tiền trong tay tôi.

Tôi nhanh hơn anh một bước.

Chương tiếp
Loading...