Bức Họa Của Tạ Tư La

Chương 1



Năm s/áu t/uổi, Tạ Tư La có ba sở thích.

Một là nhặt đá.

Hai là đào đất.

Ba là l/én bỏ những thứ mình đào được vào túi áo của bố, sau đó nghiêm túc tuyên bố:

“C/on đang đóng góp hiện vật cho kh/ảo c/ổ học.”

Bố c/ô b/é, Tạ Hoài Sâm, là phó giáo sư kh/ảo c/ổ trẻ nhất của viện.

Anh từng kh/ai q/uật m/ộ t/áng, từng xuống h/ố sâu giữa mùa đông, từng ngồi ba ngày ba đêm ghép lại một chiếc bình v/ỡ thành hơn hai trăm mảnh.

Thứ anh s/ợ nhất không phải m/ộ c/ổ.

Mà là c/on g/ái mình.

Bởi chỉ cần quay lưng năm phút, Tư La có thể biến một khu kh/ai q/uật nghiêm túc thành sân chơi đào kho báu.

Cho đến một ngày, c/ô b/é ngồi xổm bên mép h/ố, dùng chiếc xẻng nhựa màu vàng xúc đất.

Cạch.

Một vật cứng bị đào lên.

Đó là một miếng ngọc hình bán nguyệt.

Ngay khi Tư La chạm vào nó, cánh cửa đá vốn bị ch/ôn kín hơn hai nghìn năm bất ngờ xuất hiện.

Sau cánh cửa là một ngôi m/ộ chưa từng được ghi lại trong bất kỳ sử liệu nào.

Không qu/an t/ài.

Không h/ài c/ốt.

Không đồ t/ùy t/áng quý giá.

Chỉ có sáu chiếc hộp gỗ trống không đặt thành hàng.

Và một bức họa treo giữa m/ộ th/ất.

Trong tranh là một c/ô b/é khoảng s/áu t/uổi.

Mặc cổ phục màu đỏ.

Tóc dài đến eo.

Giữa mi tâm có một nốt ruồi son.

Gương mặt ấy…

Giống Tạ Tư La như được soi ra từ cùng một chiếc gương.

Cả đội kh/ảo c/ổ ch/ết l/ặng.

Tư La lại ngẩng đầu nhìn bức tranh thật lâu.

Sau đó c/ô b/é chỉ vào góc dưới.

“Bố.”

“Ở đây có chữ.”

Sau khi chuyên gia phục nguyên dòng cổ tự đã phai màu, toàn bộ khu kh/ai q/uật lập tức bị ph/ong t/ỏa.

Bởi dưới chân dung c/ô b/é chỉ có duy nhất một câu:

“Khi nàng trở lại lần thứ bảy, tuyệt đối đừng để nàng nhớ ra.”

Đêm hôm ấy, Tư La s/ốt c/ao.

Trong cơn m/ê, c/ô b/é liên tục gọi sáu cái tên mà chưa từng có ai dạy.

Sáng hôm sau, một chuyên gia tra được cái tên đầu tiên.

Đó là tên của chủ nhân một ngôi m/ộ c/ổ cách đây hơn hai nghìn năm.

Cái tên thứ hai thuộc về một b/é g/ái m/ất t/ích trong ghi chép của một gia tộc cách đây một nghìn sáu trăm năm.

Cái tên thứ ba xuất hiện trên bia đá thời tiền triều.

Cái tên thứ tư…

Cả sáu người đều có một điểm chung.

Họ có cùng một gương mặt.

Và đều b/iến m/ất vào năm s/áu t/uổi.

Tạ Hoài Sâm lập tức quyết định đưa c/on g/ái rời khỏi khu kh/ảo c/ổ.

Nhưng khi anh bế Tư La lên xe, c/ô b/é bỗng tỉnh giấc.

C/on b/é nhìn xuyên qua vai bố, hướng về ngôi m/ộ đang chìm trong bóng tối.

Rồi khe khẽ nói:

“Bố ơi.”

“Trong đó có người đang đợi c/on.”

“Ông ấy đợi lâu lắm rồi.”

CHƯƠNG 1: BỨC TRANH HƠN HAI NGHÌN NĂM T/UỔI

“Tạ Tư La!”

Tiếng gọi vang khắp khu kh/ai q/uật.

Không ai đáp.

“Tạ. Tư. La!”

Lần này từng chữ đều được ngh/iến qua kẽ răng.

Mấy nghiên cứu sinh đang cúi đầu phân loại mảnh gốm đồng loạt ngẩng lên.

Sau đó lại đồng loạt cúi xuống.

Không ai dám cười.

Chỉ có Lục Tranh, người theo Tạ Hoài Sâm làm kh/ảo c/ổ đã gần bảy năm, tốt bụng chỉ về phía đống đất phía đông.

“Thầy Tạ.”

“Em vừa nhìn thấy một cái mông nhỏ ở bên kia.”

Tạ Hoài Sâm nhắm mắt.

Hít vào.

Thở ra.

Anh tự nhủ đây là c/on r/uột.

Là c/on r/uột.

Không thể ch/ôn xuống rồi kh/ai q/uật lại.

Anh tháo găng tay, đi vòng qua mái che tạm thời.

Quả nhiên, phía sau một đống đất vàng có một cái mông nhỏ đang nhô lên.

Tạ Tư La mặc áo khoác màu kem, đội chiếc mũ rộng vành tr/ẻ e/m mà bố vừa mua hôm qua.

Lúc này c/ô b/é đang nằm sấp trên mặt đất.

Hai ch/ân ngắn ngủn duỗi thẳng.

Nửa người trên gần như chui vào một cái h/ố nhỏ.

Bên cạnh còn đặt một chiếc xẻng nhựa màu vàng.

“Tạ Tư La.”

Cái mông nhỏ cứng đờ.

Hai giây sau, c/ô b/é từ từ rút đầu ra.

Trên chóp mũi dính một vệt đất.

Đôi mắt tròn xoe chớp chớp.

“Bố.”

Tạ Hoài Sâm khoanh tay.

“C/on đang làm gì?”

Tư La nhìn cái h/ố.

Lại nhìn bố.

“Làm việc.”

“Việc gì?”

“Kh/ảo c/ổ.”

“…”

Tạ Hoài Sâm cúi xuống nhặt chiếc xẻng nhựa lên.

“Dùng cái này?”

Tư La nghiêm túc gật đầu.

“Dụng cụ không quyết định năng lực của một nhà kh/ảo c/ổ.”

Lục Tranh đứng cách đó không xa lập tức quay mặt đi.

Vai run bần bật.

Tạ Hoài Sâm lạnh lùng liếc anh ta.

“Muốn cười thì xuống h/ố số ba làm tiếp.”

Lục Tranh lập tức nghiêm mặt.

“Thầy Tạ, em đột nhiên cảm thấy b/é Tư La nói rất có đạo lý.”

Tạ Hoài Sâm: “…”

Đội kh/ảo c/ổ đến vùng núi phía bắc Lạc Thành đã gần hai tháng.

Theo khảo sát ban đầu, nơi này từng là một khu quần thể kiến trúc cổ, niên đại khoảng cuối thời Đại Ninh.

Một tuần trước, họ phát hiện một khu m/ộ t/áng nằm sâu dưới lớp đất đá.

Từ quy cách m/ộ và những đồ vật đã kh/ai q/uật, chủ nhân ít nhất phải thuộc tầng lớp quý tộc.

Nhưng thân phận cụ thể vẫn chưa xác định được.

Tạ Hoài Sâm vốn không định đưa c/on g/ái tới.

Chỉ là bà ngoại Tư La phải về quê chăm ông ngoại đang nằm v/iện.

Bảo mẫu lại xin nghỉ đột xuất.

Anh không tìm được người trông c/on.

Cuối cùng đành đưa cục nợ s/áu t/uổi này theo.

Trước khi tới, Tạ Hoài Sâm đã giao hẹn ba điều.

Không được chạy vào khu vực đang kh/ai q/uật.

Không được tự tiện chạm vào hiện vật.

Không được đào đất.

Ngày đầu tiên, Tư La làm rất tốt.

Ngày thứ hai, c/ô b/é bắt đầu nhặt đá.

Ngày thứ ba, c/ô b/é dùng cành cây đào được một đồng xu hiện đại do nghiên cứu sinh đ/ánh r/ơi.

Ngày thứ tư, Tạ Hoài Sâm phát hiện trong túi áo mình có bảy viên đá, hai mẩu gỗ và một c/on ốc sên.

Hôm nay là ngày thứ năm.

C/on b/é đã tự trang bị xẻng.

Tạ Hoài Sâm cảm thấy huyết áp của mình đang tăng theo tốc độ trưởng thành của c/on g/ái.

“Đứng lên.”

Anh chìa tay.

Tư La ngoan ngoãn đặt bàn tay nhỏ vào lòng bàn tay bố.

Tạ Hoài Sâm kéo c/on b/é dậy, phủi đất trên quần áo.

“Bố đã nói thế nào?”

“Không được chạy.”

“Còn gì nữa?”

“Không được sờ.”

“Còn gì?”

Tư La im lặng.

“Tư La.”

C/ô b/é cúi đầu.

“Không được đào.”

“Thế c/on đang làm gì?”

“C/on không đào khu kh/ai q/uật.”

Tư La lập tức chỉ xuống ch/ân mình.

“Chỗ này ở ngoài dây.”

Tạ Hoài Sâm cúi đầu.

Quả nhiên.

Mũi giày của c/ô b/é cách sợi dây phân giới đúng khoảng hai mươi centimet.

“…”

C/on b/é còn biết lách luật.

“Vậy cũng không được.”

“Tại sao?”

“Bởi vì đất ở đây chưa được khảo sát toàn bộ.”

Tư La chớp mắt.

“Vậy c/on khảo sát giúp bố.”

“Không cần.”

“Miễn phí.”

“Cảm ơn.”

“Không khách sáo.”

“…”

Lục Tranh cuối cùng không nhịn được, quay người ho khan liên tục.

Tạ Hoài Sâm đang định xách c/on g/ái về lều nghỉ thì Tư La bỗng giật tay anh.

“Bố.”

“Gì?”

“C/on đào được đồ.”

“Đá thì tự giữ.”

“Không phải đá.”

Tư La ngồi xổm xuống.

Từ cái h/ố nhỏ ban nãy, c/ô b/é c/ẩn th/ận lấy ra một vật dính đầy bùn đất.

Ban đầu Tạ Hoài Sâm còn không để ý.

Nhưng chỉ nhìn một giây, sắc mặt anh lập tức thay đổi.

“Đừng động!”

Giọng anh đột nhiên nghiêm khắc.

Tư La gi/ật m/ình.

Chương tiếp
Loading...